Thứ Ba, 4 tháng 5, 2021

 TÂN GIÁM ĐỐC TÀI CHÍNH NASA LÀ MỘT PHỤ NỮ GỐC VIỆT

Văn Phòng TT Mỹ vừa bổ nhiệm cô Margaret Vo Schaus làm Giám đốc tài chính của Nasa. Nghĩa là hàng năm cô Vo Schaus sẽ lãnh trọng trách quản lý 20 tỷ usd cho các chương trình phát triển hàng không và vũ trụ của Mỹ. Trong đó liên quan đến các dự án chinh phục Sao Hỏa và tái trở lại Mặt trăng vô cùng cam go, theo Nasa.
Sự bổ nhiệm này có sự tính toán kỹ lưỡng. Là vì 10 năm qua, cô Margaret đã từng giữ nhiều vai trò lãnh đạo với trách nhiệm quản lý tài chính và hoạt động kinh doanh của các tổ chức khoa học kỹ thuật tại Bộ Năng lượng và Quốc phòng Mỹ.
Trước khi được bổ nhiệm, cô từng là giám đốc điều hành Văn phòng Bộ trưởng Bộ Quốc phòng Mỹ về Nghiên cứu và Kỹ thuật, nơi cô chịu trách nhiệm giám sát ngân sách hàng tỷ đô la. Cô từng lãnh rất nhiều giải thưởng công nhận thành tích xuất sắc do Bộ trưởng Bộ Quốc phòng và Bộ trưởng Năng lượng Mỹ trao tặng.

“ Tôi vô cùng vinh dự được Tổng thống bổ nhiệm giữ chức vụ Giám đốc tài chính, hỗ trợ Thượng nghị sĩ Nelson, Pam Melroy và sứ mệnh cao cả của NASA,”cô Margaret Vo Schaus vừa viết trênTwitter.


Như thế, Margaret Vo Schaus – 1 phụ nữ Mỹ gốc Việt, vừa nhận được thông báo bổ nhiệm này từ Tòa Bạch Ốc vào cuối Tháng Tư, 2021. Với chức vụ Giám đốc tài chính của NASA, hàng năm Schaus sẽ lãnh trọng trách quản lý hàng chục tỷ USD cho các chương trình phát triển hàng không và vũ trụ của Hoa Kỳ. Trên website của NASA, quyền Quản trị viên Steve Jurczyk cho biết chức vụ Giám đốc tài chính rất quan trọng đối với sự thành công của các sứ mệnh dài hạn của NASA.
Cô Margaret Vo Schaus được sinh ra tại tiểu bang Michigan, trước khi gia đình di chuyển tới sống tại miền Nam tiểu bang Cali. Cô học rất giỏi và đã tốt nghiệp đại học Stanford với bằng Cử nhân về khoa học, công nghệ xã hội, cũng như Anh Văn. Sau đó cô cũng lấy tiếp bằng Thạc sĩ quản lý và kỹ thuật của Đại học Stanford.

LINK LIÊN KẾT:
*Science and Engineering: Margaret Schaus’s Role in Advancing Fossil Energy

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2021

 TƯỞNG NHỚ CỐ LỮ ĐOÀN TRƯỞNG LĐ 369 TQLC VNCH

Richmond, Virginia (VANN) Đ/tá TQLC Lương đã về lại Cổ Thành với dân tộc Việt của Ông. Anh Hùng Mũ Xanh Lữ đoàn 369 Thủy Quân Lục Chiến (TQLC) đã từ giã những người thân yêu vào lúc 3 giờ chiều ngày 9 tháng Tư năm 2002 tại Richmond, Virginiạ Buổi tang lễ Cố Đại Tá Nguyễn Thế Lương đã được tổ chức trọng thể vào trưa thứ Bảy 13 tháng 4 năm 2002 với sự tham dự đông đảo của đồng hương, chiến hữu và đồng chí của ông.
Hiện diện trong buổi tang lễ có hầu hết những Cọp Biển và sĩ quan cấp úy TQLC tại Hoa Thịnh Đốn và phụ cận: Lê Văn Hiếu, Trần Ngọc Huệ, Lý Văn Hân, Nguyễn Tấn Quốc, Nguyễn Trung Lương, Trần Đình Thuỵ và những sĩ quan cấp tá: Nguyễn Văn Phán, Trần Thiện Hiệu, Trần Ngọc Toàn, Nguyễn Văn Nuôi, Bác Sĩ Vũ Đình Tựu, Đỗ Kỳ và Trần Quốc Bảo. Ngoài ra còn có rất đông những đảng viên kỳ cựu của Việt Nam Quốc Dân Đảng như: Cụ Đặng Đình Hải, Cụ Phan Vỹ, Nguyễn Tường Ánh, Trần Tử Thanh, Nguyễn Văn Hội, Tạ Quang Trung, Nguyễn Văn Tuệ ... Về phía nhân sĩ chúng tôi ghi nhận có Tu Sĩ Thái Hoà, Phái Đoàn Phật Giáo Hòa Hảo, Linh Mục Trần Đình Thắng và rất đông tín đồ Phật Giáo Richmond.
Đặc biệt và danh dự cho gia đình Đại Tá Lương là sự hiện diện ân cần của Trung Tướng Ngô Quang Trưởng. Ông Trưởng đã đến dự tang lễ của người đồng ngũ trong im lặng nhưng vô tình đã làm sống bừng dậy tình huynh đệ chi binh của những người lính VNCH. Chúng tôi vô tình chứng kiến vào lúc Trung Tướng Ngô Quang Trưởng đã ra về nhưng Bà Lương không hay biết nên cứ hỏi Trung Tướng đâu rồi ?? và bà tiếp tục khóc ... Sự thăm viếng đặc biệt này của Trung Tướng Ngô Quang Trưởng và những Cọp Biển TQLC còn là món quà cho những đồng hương Việt Nam tại thành phố Richmond, vì Nguyễn Thế Lương là một thành viên rất tích cực và luôn lưu tâm đến các sinh hoạt cộng đồng từ tháng 5 năm 1993.
Trong nghi lễ có Nghi Thức Phủ Quốc Kỳ VNCH, Phủ Đảng Kỳ VNQDDD, Văn Tế, Tiểu Sử (do ĐT Trần Quốc Bảo) , Hát Đảng Ca VNQDDD, Tặng Đảng Kỳ và Vòng Hoa Có Quốc Kỳ VNCH. Bài đọc về tiểu sử của Đại Tá Bảo rất buồn và cảm động, nhưng bài của ông Trần Thiện Hiệu lại còn buồn hơn. Thành thật mà nói, sau khi cuộc chiến chấm dứt ngang trái vào năm 1975, những gia đình quân nhân thuộc các lực lượng trực chiến với CS là những gia đình bất hạnh nhất. Mà mãi cho đến hôm nay những nỗi đau muộn màng vẫn còn âm ỉ diễn ra.
Nguyễn Thế Lương sinh năm 1930. Tốt nghiệp Tú Tài năm 21 tuổi. Tốt nghiệp khóa 5 Võ Bị Thủ Đức. Gia nhập binh chủng TQLC trong suốt cuộc đời binh nghiệp của ông. Sau biến cố 75, CSVN bắt bỏ tù ông 13 năm. Ông đến Hoa Kỳ tạm cư vào năm 1993 qua chương trình HỌ.

Cố Đại Tá Nguyễn Thế Lương còn là Đảng viên trung kiên và gương mẫu của Việt Nam Quốc Dân Đảng (Việt Quốc) từ năm 1968. Ông hoạt động trong một Chi Bộ đặc biệt trong thời kỳ chiến tranh VN. Từ ngày tạm cư tại Richmond, Lâm Thao (Bí danh của Đại Tá Lương) là Thành Uỷ Viên Thành Bộ VNQDDD-HTDD và là Uỷ Viên Trung Ương VNQDD tại hảI ngoại. Tại Tang Lễ Đại Diện VNQDDD đã truy tặng Lâm Thao là Đảng Viên Gương Mẫu.
Nguyễn Thế Lương lập gia đình cùng bà Đỗ Thị Ngọc Lương. Hai Ông Bà có 8 người con, 6 gái 2 trai Hiện diện trong ngày tang lễ chúng tôi ghi nhận có 1 người con trai và 5 gái. Theo Đại Tá Trần Quốc Bảo thì người con trai cả và 1 cô con gái đang hiện sống ở VN.
Ông Lương là hổ danh của người Anh Hùng Mũ Xanh, Nguyên Lữ Đoàn Trưởng lữ đoàn 369 TQLC. Lữ đoàn của Ông đã có những chiến sĩ gan lì tiến chiếm Cổ Thành và làm chủ tình hình vào khoảng 8 giờ tối ngày 15 tháng 9 năm 1972. Bài hát Cờ Bay đã đi vào chiến sử và hình ảnh người chiến sĩ Mũ Xanh, hay còn được gọi Cọp Biển, đã đi vào lòng người Việt Nam yêu chuộng tự dọ. Nếu cộng sản tham tàn dùng chiến tranh tàn phá quê hương, thì ngược lại nhiệm vụ của chiến sĩ Mũ Xanh "trên hoang tàn ta xây dựng ngày mai". Hình ảnh ngày ngọn cờ Vàng chánh nghĩa tại Thành Đinh Công Tráng sẽ mãi phất phới trong lòng dân tộc Việt.
Đính kèm là danh sách những anh hùng Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến trong trận tái chiếm Cổ Thành Quảng Trị:
Lữ đoàn trưởng147 - Đại tá Nguyễn Năng Bảo,
Lữ đoàn trưởng 258 - Đại tá Ngô Văn Định,
Lữ đoàn trưởng 369 - Đại tá Nguyễn Thế Lương,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 - Trung tá Nguyễn Đăng Hòa,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 - Thiếu tá Trần Văn Hợp,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 - Trung tá Nguyễn Văn Cảnh,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 4 - Trung tá Trần Xuân Quang,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 5 - Trung tá Hồ Quang Lịch,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 6 - Trung tá Đỗ Hữu Tùng,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 7 - Thiếu tá Nguyễn Văn Kim,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 8 - Trung tá Nguyễn Văn Phán,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 9 - Trung tá Nguyễn Kim Đễ.
Các Tiểu đoàn Pháo Binh:
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 1 - Trung tá Đoàn Trọng Cảo,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 2 - Trung tá Đặng Bá Đạt,
Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 3 - Trung tá Trần Thiện Hiệu
và trên dưới 16500 anh hùng Cọp Biển (bọn cộng phỉ hay gọi là Lính Thủy Đánh Bộ) .
Năm nay vào thời điểm ThángTư Đen cũng là ngày Đ/tá Nguyễn thế Lương từ bỏ cõi Trần Ô Trọc này ra đi về miền Vĩnh Cửu , đám đàn em của anh xin được thắp một nén nhang lòng tưởng nhớ đến anh , một người hùng Mũ Xanh hào hùng trong cuộc chiến Quốc Cộng với những chiến công lẫy lừng đi vào lịch sử . Muôn người còn lại không bao giờ quên được hình ảnh Lá Cờ Vàng trở lại tung bay trên cột cờ Cổ Thành Đinh công Tráng ngày nào trong bối cảnh " Nhất Tướng Công Thành Vạn Cốt Khô " , vui buồn lẫn lộn vì chiến công nào cũng đòi hỏi sự hy sinh của xương máu khi Đất Mẹ vẫn quằn quại trong khổ đau.

Anh đã sống rồi ra đi với lời thề của Thủy Quân Lục Chiến : Sát Cộng . Cầu xin anh yên tâm ra đi về chốn thanh bình không còn tiếng súng . Vĩnh biệt Cố Đ/tá Nguyễn thế Lương .
Viết lại nhân ngày giỗ tháng Tư của Đ/tá Lương .
Cựu Biệt Đội Trưởng Trực Thăng TQLC
Trương Công Bình

NHẮC LẠI " CHIẾN DỊCH CỜ VÀNG" ĐỂ ĐÁM ẤU HỒ Ở HẢI NGOẠI ĐỪNG ĐÙA VỚI LỬA

Dương Đức Thịnh, tên học sinh phá hoại lá cờ vàng VNCH đã chính thức bị 9 cảnh sát bắt, mang về đồn cảnh sát Marrickville để thẩm tra. Hiệu Trưởng Trường Trung Học Marrickville quyết định, cấm tên Dương Đức Thịnh và một số tên đồng phạm tạm thời không được đến trường. Vụ xúc phạm này đã bị cộng đồng người Việt tị nạn gời kiến nghị phản đối đến trường học và cơ quan cảnh sát sở tại.

NHẮC LẠI CHIẾN DỊCH CỜ VÀNG

Tính đến tháng giêng năm 2011, phong trào đã thành công tại 14 tiểu bang, 7 quận hạt, và nhiều thành phố Hoa Kỳ, nơi có người gốc Việt tị nạn cộng sản sinh sống kể cả tiểu bang California.

Chiến dịch bắt đầu vào năm 1999, khi lá cờ đỏ sao vàng của csvn đã xuất hiện ở giữa Little Saigon, Westminster, CA trong một cửa tiệm của Trần Văn Trường cùng với hình chân dung của hồ chí minh, khiến dư luận tại đây xôn xao và bất bình. Cộng đồng người Việt tỵ nạn liền tổ chức biểu tình phản đối liên tục trong suốt 53 ngày đêm trong khi đợi toà án xét xử. Cuối cùng cờ đỏ của Trần văn Trường phải dỡ xuống. 

Đó là những ngày khởi đầu cho  "Chiến dịch Cờ Vàng", chính thức được phát đông sau vụ việc này.

Trong một cuộc thăm dò ý kiến trong cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Quận Santa Clara và Quận Cam, California năm 2003, 74% người Quận Cam và 49% người Quận Santa Clara muốn chính quyền chỉ công nhận cờ vàng; 3% và 5% muốn chỉ công nhận cờ đỏ sao vàng; và 15% và 23% muốn công nhận cả hai.

Cờ vàng 3 sọc đỏ đầu tiên được chính quyền Mỹ công nhận chính thức bằng nghị quyết số 3750 ngày 19 tháng 2 năm 2003 của thành phố Westminster, đó là chiến thắng đầu tiên của cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản trên quê hương tạm dung Hoa Kỳ. CA công nhận lá cờ vàng của chính thể Việt Nam Cộng hoà cũ làm lá cờ chính thức đại diện cộng đồng người Việt ở địa phương này. 

Tiếp theo đó là thành phố Garden Grove, CA với nghị quyết số 8486-03 ngày 11 tháng 3 năm 2003 và lan dần ra nhiều tiểu bang khác..Vận động kế tiếp nhắm vào cấp tiểu bang và theo đó có New Jersey (9 tháng 2, 2004), Georgia (1 tháng 4, 2004), Virginia (15 tháng 4, 2004), Colorado (30 tháng 4, 2004), Florida (29 tháng 10, 2004), Texas (11 tháng 11, 2004), Oklahoma (24 tháng 2, 2005), Minnesota (6 tháng 6, 2005), Ohio (30 tháng 7, 2005), Nebraska (26 tháng 4, 2007), Michigan (3 tháng 6, 2007), Massachusetts (03.2009) lần lượt thông qua nghị quyết công nhận cờ vàng là lá cờ chính thức của cộng đồng người Mỹ gốc Việt; quan trọng nhất là tiểu bang California, tiểu bang đông dân nhất nước Mỹ thông qua ngày 5 tháng 8 năm 2006.

Đến nay , hầu như các nơi có nhiều người Việt sinh sống và có cộng đồng người Việt Tị Nạn, thì gần như các nơi đó cờ vàng đẫ được chính quyền sở tại công nhận. Nguồn:https://vvnm.vietbao.com/a163003/tran-chien-co-vang

Đây là một công trình đấu tranh bền bỉ và kiên nhẩn của các hội đoàn chính trị,  đảng phái, Liên minh, Phong Trào.. các nhân sĩ trí thức và các công dân VNCH đang tạm dung trên quê hương thứ hai. Riêng ở Úc, tháng 10, 2015, thành phố Maribyrnong phía tây Melbourne, tiểu bang Victoria nhân việc kỷ niệm 40 năm người Việt tỵ nạn đến Úc, đã công nhận lá cờ vàng cùng thông qua quyết định xây cổng chào ở cửa ngỏ khu phố người Việt ở Footscray.

Thành phố Dandenong, tiểu bang Victoria ngày 14 Tháng 12, 2015 cũng theo đó thông qua nghị luật công nhận lá cờ chính thức đại diện cho cộng đồng người Úc gốc Việt. Chiếu theo đó thì Cờ Vàng được treo ở nơi công sở vào những ngày như lễ ANZAC, ngày 19 Tháng 6 (ngày Quân lực Việt Nam Cộng hòa), Tết Nguyên đán.

Bắc Mỹ Canada, Âu Châu : Đức, Pháp...một số các tiểu bang hay tỉnh cũng lần lượt công nhận cờ vàng.

Tóm lại, Hoàng kỳ ngày nay tuy không đại diện cho qốc gia nào, nhưng ít ra nó cũng xác định được lập trường của những người mang căn cước tị nạn cộng sản đang sinh sống ở những nơi tạm dung - không hòa hợp, hòa giải hay hòa hiếu với đảng csvn. Do đó những ai mạ lỵ hay phỉ báng , dứt khoát nhận được sự hồi đáp từ phía cộng đồng người tị nạn và sự chăm sóc đặc biệt từ phía chính quyền sở tại.

TIN TỪ SYDNEY - VỀ VIỆC XÚC PHẠM CỜ VÀNG.
Sáng nay 3.5.2021, vào lúc 9.30am, Ban chấp hành Cộng đồng (BCH-CĐ) đã liên lạc với Trường Trung Học Marrickville để kiểm chứng nguồn tin, nhà trường đã nhận được lá thư khiếu nại của Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Tiểu Bang NSW, trước việc tên "ấu hồ" Dương Đức Thịnh vốn là học sinh lớp 3PD English Intensive, tại trường Marrickville, người đã có hành vi cướp lá cờ vàng trên cột điện, sau đó đã đòi đốt và giẫm lên là cờ này, Bà Bridget là thư ký chánh của Văn Phòng đã xác nhận với BCH-CĐ rằng: Ban Giám Hiệu nhà trường, đã nhận được lá thư Khiếu nại của Công Đồng, và sự việc trên đã được chuyển giao lên Bộ Giáo Dục thụ lý, khi chúng tôi yêu cầu bà xác nhận: Có phải tên Dương Đức Thịnh đang học trong trường hay không, thì bà đã yêu cầu rằng: Nếu chúng tôi muốn thâu thập những nguồn tin nào thêm, thì xin hãy liên lạc với Phát Ngôn Nhân Bộ Giáo Dục Tiểu Bang. Theo các nguồn tin mà chúng tôi ghi nhận được thì: Bà Sarah Mitchell Bộ Trường Bộ Giáo Dục tiểu bang NSW cũng đã được báo cáo về sự việc việc này vào sáng hôm nay.
Vào khoảng giữa trưa ngày 03/05/2021. Chủ Tịch Cộng Người Việt Tự Do tiểu bang NSW là ông Paul Huy Nguyễn cũng đã xác nhận với chúng tôi rằng: Nhân viên cao cấp của Bộ Giáo Dục đang làm việc với ông, và cũng chính viên chức này cho ông Paul Huy biết là: Bà Bộ Trưởng Giao Dục sẽ luôn luôn sát cánh với Cộng Đồng Việt Nam trong sự việc này , viên chức cao cấp này hứa sẽ tìm hiểu thêm sự việc với Chánh Hiệu Trưởng Trung Học Marrickville, không bao lâu, Ông Hiệu Trưởng Trường Marrickville đã chính thức liên lạc với ông Paul Huy Nguyễn chủ tịch Công Động và xác nhận rằng, ông đã am tường sự việc trên, và cho đây là một hành động hình sự, vì thế ông sẽ thông báo cho phía cánh sát Marrickville thụ lý.
Theo nguồn tin mới nhất mà chúng tôi ghi nhận được: Vào trưa nay, tên Dương Đức Thịnh đã bị 9 cảnh sát đến bắt ngay tại Trường Trung Học Marrickville và mang về đồn cảnh sát để thẩm vấn, đương sự cũng đã xác nhận, mình là người đã cướp lá cờ trên cột điện, và cũng chính là người có những từ ngữ khiếm nhã trong đoạn Video. Song song với sự việc trên, trưa nay Hội Đồng Thành Phố sau khi đã thu thập được vật chứng là lá cờ vàng, họ đã liên lạc với Ban Chấp Hành để xác nhận, đây là tài sản trực thuộc của Cộng Đồng, vốn dĩ bị tên Dương Đức Thịnh cướp trên cột điện và đập trên mặt đất.
Theo trình tự, một khi tang chứng và vật chứng đã được cảnh sát thu thập đầy đủ, thì việc khởi tố với tên Dương Đức Thịnh hay không, đó là việc của Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Tiểu Bang NSW.

Cách đây vài phút Hiệu Trưởng Trường Trung Học Marrickville đã ra quyết định, cấm tên Dương Đức Thịnh và một số tên đồng phạm không được đến trường trong một thời gian nhất định, thân nhân của các tên này bên Việt Nam sẽ được nhà trường thông báo về lý đó cấm không được đến trường. Trong thư, viết cho BCH.CĐ, ông hiệu trưởng cho biết: Đây là một hành động không thể tha thứ được.

Một lần nữa, Ban Chấp Hành Cộng Đồng Người Việt Tiểu Bang NSW, đã ghi thêm một điểm son, trong việc bảo vệ danh dự Lá Cờ Vàng. Nguồn FB: Vi Mạnh Tường: https://www.facebook.com/vimanh.tran

CHUYỆN "HÙNG CỮU LONG" BẬN ÁO VỚI CỜ MÁU Ở MỸ.
Câu chuyện "ấu hồ" Dương Đức Thinh, không phải là mới lần đầu xảy ra ở Hải Ngoại, trước đây năm 2016, ở khu người tị nạn "Sài Gòn nhỏ ở Cali, có một ông giàu có từ Việt Nam đã bay qua Mỹ với chiếu khán dành cho khách du lịch, nhưng thay vì đi ngắm cảnh và học chút tiếng Anh, ông đến các cộng đồng người Việt tị nạn để thách thức tinh thần chống cộng của họ, và hậu quả là ông bị người Việt ở đây chất vấn về việc tuyên truyền cho chế độ cộng sản, bị gọi số 911 cho cảnh sát Mỹ đến còng tay, và cuối cùng bị yêu cầu lên máy bay để về Việt Nam... chơi với chế độ cộng sản ở bên đó. 

Nhân vật gây rối nơi công cộng này là Lê Đình Hùng, một người tự gọi mình là “Hùng Cửu Long.” Vài nguồn tin trước đây cho thấy Hùng là giám đốc công ty vàng bạc đá quý Cửu Long, hoặc là chủ tiệm vàng khá lớn. Trên Facebook, Hùng đã đăng nhiều tấm ảnh cho thấy ông ta thích làm dáng, nghĩ mình đẹp, thường mặc áo dài màu đỏ với sao vàng, để râu dê giông giống lãnh tụ họ Hồ, có khi đứng cùng vợ và hai con cũng mặc áo đỏ sao vàng.

Bọn ngu ngốc này, như con ếch ngồi đáy giếng, nhìn thế giới bên ngoài chỉ bằng cái miệng giếng, cứ tưởng có tiền, thân thế lớn ở VN, nên coi trời bằng vun. Một thứ dốt nát về thể chế chính trị của một quốc gia Dân Chủ Tự Do Pháp quyền. nó hoàn khác với "nhà nước Pháp quyền xhcnvn" - là một quốc gia phi dân chủ với một nhà nước độc tài, độc đảng, nơi mà các đảng viên cộng sản và người giàu có đứng ngoài pháp luật vì họ có thể mua luật. 

Lá Hoàng kỳ mà VNCH đã dùng suốt chiều dài lịch sử tồn tại của mình, hôm nay được xem như một ngọn đuốc, soi đường mở lối cho cuộc đấu tranh của thanh niên nam nữ miền Nam trong suốt 20 năm đoạn trường máu lệ, vì đất nước bị cọng sản đệ tam xâm lăng cướp đoạt. 

Lá Hoàng kỳ, khi rời nơi chôn nhau cắt rốn, người tị nạn đã đem theo, ra đến hải ngoại vươn cao trên nền trời các quốc gia Tự Do. Sau ngày mất miền nam VN vào ngày 30-4-1975, Hoàng Kỳ đã hội tụ mọi người lại với nhau để cùng sớt chia buồn vui vận nước. Lá Hoàng Kỳ ngày nay được người tị nạn gốc Việt khắp nơi trên thế giới đều trân trọng và giử gìn, như một báu vật trấn môn của những nghĩa sĩ thời đại, Hoàng kỳ hôm nay thay nghọn đước dẩn đường cho cuộc cách mạng dân tộc dân chủ, để quê hương Việt Nam thật sự có Độc Lập Dân Tộc, Dân Quyền Tự Do và Dân Sinh Hạnh phúc.

Tổng hợp từ nhiều nguồn, Hậu Duệ VNCH Võ Thị Linh 03.05,2021

Thứ Bảy, 1 tháng 5, 2021

GIÁO DỤC THỜI CHXHCNVN - TS GIẢNG VIÊN BỊ TỐ ĐẠO VĂN

TP HCM - Sách nghiên cứu báo chí truyền thông Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn bị thu hồi vì một bài viết có 85% nội dung được dịch từ bài báo nghiên cứu quốc tế.

Nhà xuất bản Đại học Quốc gia TP HCM đã thu hồi, xử lý sai sót và đăng ký tái bản sách "Báo chí và Truyền thông - Những thách thức và giải pháp trong xu thế phát triển hiện đại". Tuy nhiên, trên một số diễn đàn học thuật của giới nghiên cứu khoa học đã "mổ xẻ" bài viết của hai tác giả ở góc độ đạo văn và liêm chính học thuật.

Quyển sách này xuất bản từ tháng 6 năm ngoái, tập hợp 25 bài báo khoa học của hơn 40 tác giả được trình bày trong hội thảo cùng tên hồi tháng 7/2019.

Chiều 23/4, thạc sĩ Trần Nam, Trưởng phòng Thông tin – Truyền thông trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn (Đại học Quốc gia TP HCM) cho biết, việc thu hồi sách diễn ra cuối tháng 12/2020, sau khi nhà trường nắm được thông tin bài viết "Mối quan hệ giữa chuyên viên PR và nhà báo dưới góc nhìn đạo đức truyền thông" của nhóm tác giả Hoàng Xuân Phương, Vũ Mộng Lân là bài dịch của tác giả Jim Macnamara (nhà khoa học Australia) mà không xin phép và không đề tên tác giả.

Khi viết bài báo khoa học này, TS Hoàng Xuân Phương là giảng viên Khoa Báo chí và Truyền thông, trường Đại học Khoa học xã hội và Nhân văn; tác giả Vũ Mộng Lân công tác ở Khoa Quan hệ Truyền thông và nghệ thuật, Đại học Văn Lang.

Bài viết trên gồm 8 trang nội dung và hơn 2 trang là danh mục tài liệu tham khảo, nội dung chỉ ra mối quan hệ giữa PR và báo chí trong quá trình lịch sử khoảng 100 năm; đưa ra các quan điểm nổi bật về mối quan hệ giữa nhà báo và chuyên viên PR, có thêm một số đề xuất về mối quan hệ giữa hai nhân tố này. Bài viết phần lớn tổng hợp lý thuyết và những nghiên cứu đi trước.

Ngày 13/1, GS Jim Macnamara đã gửi email đến Khoa Báo chí và Truyền thông, trường Khoa học Xã hội và Nhân văn và Đại học Văn Lang phản ánh hai tác giả trên (lúc này bà Phương là phó khoa Quan hệ công chúng - Truyền thông của Đại học Văn Lang) sao chép 85% nội dung bài báo của ông đăng trên tạp chí quốc tế Journalism & Mass Communication Quarterly năm 2016.

Phần lớn nội dung bài viết của hai tác giả trên được dịch từ bài báo của GS Jim Macnamara. Khi duyệt bài đăng kỷ yếu hội thảo và xuất bản sách, hội đồng thẩm định do Khoa Báo chí và Truyền thông chủ trì đã không phát hiện ra.

Lãnh đạo khoa Báo chí và Truyền thông sau đó đã phản hồi, xin lỗi GS Jim Macnamara đồng thời nêu phương án xử lý cuốn sách trên. Hai tác giả Hoàng Xuân Phương và Vũ Mộng Lân đã nhận trách nhiệm. Nhóm tác giả đã email xin lỗi GS Jim Macnamara và đề nghị chịu toàn bộ kinh phí tái bản sách.

Bà Hoàng Xuân Phương có hơn 10 năm công tác tại Khoa Báo chí và Truyền thông, trường Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn, từng giữ chức trưởng bộ môn Truyền thông ứng dụng. Tháng 10/2020, bà xin nghỉ việc tại trường và chuyển công tác sang Đại học Văn Lang.

Theo đại diện trường, cuốn sách trên không bán trên thị trường, không giới thiệu, ký gửi tại bất cứ nhà sách, đơn vị phân phối nào bên ngoài. Từ lúc in xong, sách chỉ bán tại văn phòng Khoa Báo chí và Truyền thông và thư viện trường. Sau khi nhận thấy sai sót, khoa đã rút sách về đồng thời thông báo thu hồi đến những người được tặng trước đó. Hiện, phần lớn các ấn phẩm này nằm trong văn phòng Khoa Báo chí và Truyền thông.

Trang thông tin cuốn sách thể hiện ấn phẩm này được in 1.000 bản. Nguồn: https://vnexpress.net/1-000-sach-bao-chi-va-truyen-thong-bi-thu-hoi-4267521.html

  TẤM ẢNH LỊCH SỬ CỦA ANH LÍNH BIỆT ĐỘNG QUÂN VNCH NĂM XƯA

Phóng sự của TUÁN KHANH: Đi tìm nhân vật trong bức ảnh lịch sử-Hạ sĩ nhất Võ Phùng Dương, Số quân: 74/145 811, KBC: 3506, Tiểu Đoàn 52, Liên Đoàn 3, Biệt Động Quân, vẫn im lặng tồn tại non nửa thế kỷ qua nhiều biến động của cuộc đời.

Những ai đã từng nhìn qua những hình ảnh về cuộc chiến tranh Việt Nam, chắc cũng có lúc đã bắt gặp hình ảnh một người lính Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) đang bị thương tật, bị đuổi ra nơi chữa trị của mình là Tổng Y Viện Việt Nam Cộng Hòa vào chiều ngày 30-4. Tấm hình nhỏ không có nhiều sự thuyết minh nhưng chỉ với ánh mắt của người thanh niên đau đớn, mệt mỏi đang chống nạng bước đi, đã là sự ám ảnh không lời đến tận cùng. Trong bộ quân phục có vẻ mặc vào vội vã, anh lính VNCH đó bước đi và lọt vào khung hình, trở thành một dữ liệu giằng xé im lặng, như một vết thương không bao giờ lành về một câu chuyện có thật: Những người thương bệnh binh bị chĩa súng, đuổi ra đường, ngay sau khi quân bộ đội Bắc Việt tràn vào Sài Gòn.


Nhiều năm trôi qua, người ta vẫn tự hỏi, người lính ấy còn sống không, giờ này người đàn ông ấy ra sao…? Như mọi tấm ảnh trắng đen khác của những ngày tháng 4-1975 làm nhức nhối người xem – kể cả thế hệ chưa bao giờ trải qua ngày tháng đó – câu hỏi đó chất chứa với muôn vàn điều u uẩn trong lòng.
Với đôi chút thông tin vặt, chút hình ảnh và luôn dò hỏi… thật bất ngờ là đúng vào Tháng Tư, của 46 năm sau, sự có mặt của người lính ấy bỗng bất ngờ hiện ra trong cuộc tìm kiếm nhiều ngày của chúng tôi – những người miền Nam thế hệ hôm nay. Thật kỳ diệu: Ông vẫn còn sống, hiện ở Chơn Thành, Bình Phước.
Người lính ấy, hạ sĩ nhất Võ Phùng Dương, Số quân: 74/145 811, KBC: 3506, Tiểu Đoàn 52, Liên Đoàn 3, Biệt Động Quân, vẫn im lặng tồn tại non nửa thế kỷ qua nhiều biến động của cuộc đời. Thật khó nói đó là những điều đắng cay số phận hay kiên cường cao quý của ông: Khi gặp, ông vẫn giữ được nụ cười bình dị, hiền lành và kiểu trò chuyện chơn chất khi tiếp chúng tôi tại ngôi nhà nhỏ của mình.
Đi tìm một ánh mắt câm lặng
Suốt đoạn đường dài từ Sài Gòn tìm đến nhà của ông Dương, chúng tôi chia nhau nhìn lại tấm ảnh về người lính trẻ (lúc ấy, ông chỉ mới 22 tuổi) khi bị đuổi ra khỏi giường bệnh và cố lết đi về nhà ở Quận 4, Sài Gòn, trong một buổi chiều nghiệt ngã của đời mình. Không ai trong chúng tôi tin được, người sắp gặp mặt, đó lại là một chứng nhân của sự kiện, lại là một nhân vật nổi tiếng từ bức ảnh luôn được chia sẻ trên các trang mạng, bản tin quốc tế, đặc biệt vào mỗi Tháng Tư.
Con đường dẫn vào nhà ông Dương im vắng đến lạ, nắng gắt oi bức đuổi theo mọi nơi. Đến con chó của nhà gần đó, nằm trong bóng râm cũng mệt mỏi nhìn chúng tôi mà không buồn sủa. Nhiều năm trước đó, khu vực này xác xơ, khốn khó và được gọi là vùng kinh tế mới.
Ông Dương có lối nói chuyện thuần chất nông thôn miền Nam, dễ làm người đối diện gần gũi, tạo nên sự cảm mến tức thì. Ngồi với nhau chỉ vài giờ đồng hồ, mà tưởng chừng như ai nấy đã thân thiết lâu rồi. Mỗi khi cao hứng lúc kể chuyện quá khứ, ông bật cười lớn, và nhất là khi kể về ngày tháng cũ, có lúc ông phấn chấn, lớn giọng mô tả không chút e ngại.
“Người chụp tấm hình đó, là bạn của chú, cũng bị đuổi từ Tổng Y Viện ra, ảnh tên Lài. Sẵn tay đang cầm cái máy Kodak, ảnh kêu tên chú rồi chụp luôn. Không ngờ tấm hình đó sống dai vậy”, ông Dương cười buồn, và nói rằng giờ cũng không biết Lài ở đâu, còn sống hay đã chết với những ngày tháng cam go không thua gì như cuộc chiến, sau cái Tháng Tư đó.


Buổi chiều ngày 30-4-1975, khi mọi người đang nằm trên giường bệnh, khắp nơi cứ mỗi lúc tràn về những tốp thương binh mới, nằm chật cả lối đi, chen chúc nhau ở mỗi phòng. Dù là ngày cuối cùng của cuộc chiến, đã có lệnh đầu hàng từ trưa, nhưng có vẻ giao tranh vẫn không dứt hẳn. Có những người được đưa vào với vết thương mới, tuôn máu không ngớt. Bất ngờ, tràn vào khắp ngõ trong Tổng Y Viện là những nhóm lính quân phục miền Bắc, súng AK chĩa lăm lăm, đằng đằng sát khí, lên giọng quát.
“Họ nói sao khi đuổi mọi người, kể cả những người vừa mới mổ xong, phải ra bệnh viện?”, ông Dương cười, suýt bật thành tiếng chửi thề, “Họ nói giọng Bắc, kêu đ*t mẹ chúng mày cút ra hết”. Theo lời ông kể, người ta hình dung rằng đây là một chủ trương có tính toán chứ không phải là ngẫu hứng từ viên chỉ huy cực đoan nào đó. Bởi theo lệnh phát đi và nòng súng hướng dẫn, những người thương bệnh binh VNCH đó phải nhanh chóng tựa vào nhau đi ra bằng ngõ sau và những ngõ phụ, chứ không phải là cổng chính, Mục đích rất rõ là không muốn tạo sự chú ý với dân chúng, hay để cho giới phóng viên nước ngoài còn trụ lại Sài Gòn có thể ghi hình được.
Ông Dương lúc đó, chỉ còn một chân, cố chống nạng đi. Vết thương đó, ông nhận vào tháng 2 năm 1975, trong một trận tử thủ ở ngay Bình Phước. Xe tăng bộ đội Bắc Việt tràn vào với biển người nhưng vẫn bị 3 tiểu đoàn đã tơi tả của phía ông chận lại. Lúc đó, quân VNCH chỉ còn lại những thành phần tử thủ, nhiều người đã bỏ đi, súng đạn không còn nhiều. 3 tiểu đoàn mà ông Dương có mặt, quyết cầm cự mặt trận trong lòng đô thị chỉ còn hơn khoảng 500 người. Trong khi đó, ráo riết tiến công để dứt điểm, tin cho biết 3 sư đoàn của Bắc Việt áp sát với đủ các loại hỏa lực yểm trợ.
“Bây giờ kể lại, mới thấy ngày đó những lính trẻ tụi tôi đánh dữ dằn ra sao. Riêng phía Biệt Động Quân tụi tui thì được huấn luyện chiến đấu trong lòng đô thị, trong khi đó, quân Bắc Việt sau khi ra khỏi rừng thì mất lợi thế do không biết địa hình, nên dù mạnh hơn, nhưng nhiều đợt xông lên đều bị chúng tôi đánh chặn, bắn cháy cả loạt xe tăng đi đầu”, ông Dương cười ha hả, nói. Ngay vào lúc giằng co không phân thắng bại ấy, thì đột nhiên có lệnh rút quân. Thế trận vỡ ngay từ lúc đó. “Chính vì khi chuyển thế rút quân, tui mới bị đạn 12.7 bắn ngay chân, nát mọi thứ”.
Ông Dương được chuyển về Tổng Y Viện, và cắt chân ngay vì sợ hoại tử, cũng như không thể cứu chữa gì được. Từng ngày, ông cảm nhận được sự sụp đổ của Sài Gòn đến khi thấy thêm thương bệnh binh nhập vào, mà các nơi đánh chặn thì mỗi lúc càng gần Sài Gòn hơn.
Ông Dương đi lính từ năm 1971, và tham gia nhiều trận ở An Lộc, Long Bình… những năm tháng đó khi cùng đồng đội chia lửa ở mọi trận tuyến, dù thế nào đi nữa, ông đã có một phía chọn lựa của mình rõ ràng, không hề nao núng, đó là một nước VNCH tự do của mình, nơi đó, có anh em, có cha mẹ, ngôi nhà… mà ông phải bảo vệ.
“Vì sao có những người đã bỏ chạy, nhưng sao chú và những người lính khác vẫn tiếp tục trụ lại?”, ông Dương không thể giải thích hết bằng ngôn từ đơn giản của mình, ông thoáng suy nghĩ và tả rằng, “Là nghĩ tới cái chết. Mình thua thì mình cũng sẽ bị bắn chết, thôi thì chiến đấu để chết ngay ở mặt trận, phải tốt hơn là bị quỳ rồi bị chĩa súng bắn, đúng không?”.
Dĩ nhiên, ông Dương tóm tắt vậy. Nghe cũng không có gì là quá đặc biệt, nhưng đằng sau đó, đó chính là trùng trùng khí chất của hàng hàng những quân nhân VNCH trong cuộc chiến: Nghĩa vụ, tổ quốc và danh dự nằm trong máu và trái tim, sâu và chân thành đến mức không thể hoa mỹ ngôn từ. Sâu đến mức đã có người mỉm cười tuẫn tiết khi thất trận, mạnh mẽ đến mức có người đã dõng dạc kết tội kẻ kết liễu mình bằng tuyên ngôn của nền tự do bị tước đoạt.
Và rồi vào buổi trưa ngày 30, đang nằm trong Tổng Y Viện, đột nhiên mọi người nghe tin đầu hàng từ Tổng thống Dương Văn Minh. Ông Dương và nhiều người nữa, kêu “trời ơi” và chết lặng. Đằng sau lời đầu hàng đó, là một đại diễn biến khác, dù không hình dung rõ được, nhưng những người lính đó biết chắc rằng sẽ không thể có bình yên như những bài hát và lời yêu gọi tình anh em trên đài phát thanh của đạo quân vừa tiến vào Sài Gòn. “Đ.mẹ, gì đầu hàng, kỳ vậy?”, ông Dương kể mình la lên như vậy ở phòng bệnh. Có người cũng thảng thốt như ông.

Tuổi Trẻ Nguyễn Thái Học ghi lại ngày 02.04.2021.

  VỚI CHIẾN THUẬT "HÒA HỢP - HÒA HIẾU" CỦA TRẦN ĐỨC CƯỜNG - ĐẢNG  MUỐN GÌ NƠI NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI

Sự kiện 30.4.1975 là một sự kiện mang ý nghĩa một sự đánh tráo khái niệm lịch sử bằng nhũng ngôn từ của kẻ cướp như: " Giải phóng miền nam", sau đó chuyễn sang " Thống nhất dất nước". Hàng năm, vào những dịp này, đảng, Ban Tuyên Láo và hệ thống tuyên truyền của đảng vẩn thường nhai đi lại điệp khúc Hòa Giải Hòa Hợp (HG-HH). Đây là một sự thất bại đã thấy rất rõ, vì nếu đã thành công như thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh đã từng tuyên bố vào dịp tháng tư năm 2020: "tiến trình hoà hợp dân tộc đã hoàn thành và chúng ta cùng chung ý chí xây dựng đất nước phát triển" (?!),  thì làm sao năm nay lại có thêm một chiến thuật mới được gọi là Hòa Hợp Hòa Hiếu được tung ra vào mùa 30.4.2021?

Thực tế ra sao? đến nay 46 năm đã qua, đảng và Ban Tuyên Láo vẩn chưa bao giờ thành công như đã nói, vẩn còn nhiều điều nghịch lý trong cái gọi là chiến lược Hòa Giải - Hòa Hợp (HG-HH), của cái gọi là phe thắng cuộc đã đưa ra.

Tội ác lớn nhất của đảng csvn, là ngay khi chiếm được miền nam, họ đã tống hết những thương bệnh binh VNCH đang nằm điều trị tại đây, trong khi vết thương của những thương binh này đang còn rỉ máu, ra khỏi các Quân Y Viện, đập phá các ngôi mộ của  những người lính vnch đã chôn trong các nghĩa trang quân đội, đặc biết là tại Nghĩa trang quân đội VNCH ở Biên Hòa. Và những ngày tháng sau tháng 4.1975, người cộng sản đã san bằng các nghĩa trang quân đội vnch khác trên toàn lãnh thổ cũ của VNCH để chiếm đất.

Những tội ác khác của đảng csvn, là sau khi vào chiếm miền nam năm 1975, đảng ra sức cướp bóc tài sản của người dân miền nam, xong đày người dân đi những vùng khỉ ho cò gáy, gọi là vùng kinh tế mới, để trù dập và cướp nhà của những thành phần này sau khi gán cho họ cái tội là: gia đình ngụy quân, ngụy quyền, tư sản, đại điền chủ đũ loại, theo cách nói của đảng cướp miền nam.

Đày gần một triệu quân cán chính VNCH vào các trại cải tạo trên khắp 3 miền đất nước để trả thù. Nguồn: https://www.rfa.org/vietnamese/SpecialTopic/40years-april30/change-money-haminhthao-04242015124546.html

Thậm chí cộng sản Bắc Việt còn tổ chức 3 lần đổi tiền để gom sạch tiền của người dân vô tội. Sau 1975, người dân miền nam từng chứng kiến từng hàng ngày, các đoàn xe vận tải Molotova của QĐND, trên những toa xe hỏa gọi là thống nhất, những con tàu vận tải đường biển Thống Nhất Bắc Nam, ngày đêm tận lực chở của cải vật chất từ nam ra bắc liên tục ngày đêm 24/24. Đó chính là hình ảnh trúng mùa của các cán bộ, bộ đội "giải phóng" quân đẫ từng tham gia vào cuộc cướp bóc miền nam vào những ngày 30.4.1975.

Từ đó, một chiến dịch mạt sát quân dân miền nam bằng thứ văn hóa hạ cấp của phe thắng cuộc, đó là những ‘viên đạn’ xuyên tâm như: “Ngụy quân - ngụy quyền”, “Phản động”, “Lưu vong”, “Đu càng”, “Đồ ba que”, “Bám đít Mỹ”, “Thờ Mỹ”, “Nail tộc”, “Bò vàng”… Tất cả chỉ dùng để nhục mạ, phỉ báng, tấn công những người miền nam VN, những người di tản lánh nạn cộng sản, vì họ không chung lý tưởng cộng sản. Chiến dịch phỉ báng của đảng csvn chủ trương hướng về người khác lý tưởng tiếp tục cho đến ngày nay, việc đó vẩn tìm thấy nhan nhản trên FB, Youtube và các mạnh XH khác. 

Đã vậy, vẩn chưa đủ, đảng cũng chưa hài lòng, một chiến dịch  phân biệt lý lịch của vợ con, gia đình ngụy quân ngụy quyền khắp mọi nơi mọi chốn, trên khắp miền đất nước VN.

Một sự nghịch lý khác trong việc HG-HH, đó là đảng chỉ nhắm vào những con bò sửa ở Hải Ngoại để Hòa Hợp mà không hề có sự Hòa giải. đó là một thứ phong cách HG-HH rát trịch thượng của kẻ cướp với các nạn nhân của họ. Các nạn nhân của đảng, chưa bao giờ được nghe đảng xin lỗi hay có chủ trương tích cực trả lại tài sản, nhà cửa, đất đai mà họ đã từng cướp vào những ngày tháng đầu tiên khi chiếm được miền nam. Còn nửa, ngày nay các thương binh VNCH, vẩn bị đối xử phân biệt như 46 năm qua, họ không nhận được một sự tử tế từ phe thắng cuộc dành cho họ. Nói như thế để biết là bản chất thù địch từ phe thắng cuộc vẩn còn nằm trong chính sách kỳ thị và phân biệt với những người có dính líu với chế độ VNCH.

LOA ĐẢNG VẨN TIẾP TỤC NGỤY QUÂN, NGỤY QUYỀN

Năm nay 2021, những người quan tâm về thời cuộc, vẩn thấy trang tin tức chính thức của đảng là Thông tấn xã Việt Nam và nhiều tờ báo khác, hôm 30 tháng 4 có bài viết tựa đề: “Người chỉ huy 12 chiếc xe tăng bắt được của địch đánh vào Bộ Tổng Tham mưu Ngụy quyền Sài Gòn” với lời nhắn gửi của Thượng úy Lê Viết Linh – người được cho là nhân chứng lịch sử của ngày 30 tháng 4 rằng:

“Chuẩn bị đến ngày Giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước, tôi muốn viết bài này để tìm lại đồng đội cũ ở Tiểu đội trinh sát, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B đã cùng tôi ngồi trên xe tăng chiếm được của địch đánh vào Bộ tổng tham mưu Ngụy quyền Sài Gòn ngày 30/4/1975. Đồng đội xưa ai còn, ai mất, đồng chí nào còn nhớ, xin liên lạc với tôi!”

Trước đó một ngày, Báo Nhân Dân cũng có một bài viết nhan đề: “Họp mặt kỷ niệm 46 năm Ngày Giải phóng miền nam, thống nhất đất nước”.

Thực tế, tuy đã 46 năm chấm dứt chiến tranh Việt Nam nhưng vết thương cuộc chiến để lại vẫn còn rỉ máu. Dù nhà nước cộng sản không tổ chức rầm rộ, nhưng những thông tin về 30 tháng 4, những hình ảnh, câu chuyện về 30.4 vẫn tiếp tục lan truyền trên mạng xã hội từ hai phía: thắng và thua cuộc.

Đặc biệt năm nay, phe thua cuộc lại được nghe ông PGS.TS Trần Đức Cường, chủ tịch Hội Khoa Học Lịch Sử VN soạn một giáo trình mới về Hòa Hợp, Hòa Hiếu để phát triển (?!). Nhưng trong suốt bài giáo trình này, không thấy ông PGS.TS Trần Đức Cường đá động gì đến cụm từ mới:"Hòa Hiếu"để làm sáng tỏ vấn đề.

Ông PGS. TS Trần Đức Cường, được biết, nguyên viện trưởng Viện sử học, chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, là một trí thức đỏ, tổng chủ biên bộ sách Lịch sử VN, đã có cuộc chia sẻ với báo chí về những điểm mới của bộ sách này:
- Bộ Lịch sử VN (15 tập)
- Văn hoá biển đảo VN.
- Học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh (60 tác phẩm).
-  400 chữ quốc ngữ - sự hình thành, phát triển và đóng góp vào văn hoá VN.
- Lược sử Việt ngữ học, Hiên ngang Trường Sa...

Ông Cường cho biết đó là công trình của hơn  30 nhà nghiên cứu sử học đã bỏ thời gian khoảng 9 năm như để hoàn thành bộ sử này với hơn 10.000 trang. Đây là bộ thông sử quy mô chưa từng có từ trước đến nay ở VN, từ thời khởi thủy cho đến những năm 2000. Qua bộ sử này, có một vấn đề ông Cường tiết lộ, đó là sự tồn tại của chính quyền Việt Nam Cộng hoà được nhìn nhận theo quan điểm của đảng. 
Như vậy VNCH được nhìn nhận theo cách nhìn của đảng, chứ không phải theo cái nhìn của một nhà sử học trung thực, được sống trong một chế độ tự do không bị chi phối của độc tài đảng trị.

Không biết ông Thượng Tướng Ngyễn Chí Vịnh và ông Trần Đức Cường, trong cách nói của các ôngm người dân và những nạn nhân của đảng csvn, vẩn là những lời nói đầy trịch thượng, tự tôn của kẻ cướp, của bên tự hào là thắng cuộc, nên đảng cộng sản qua các ông, và ông thứ trưởng ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn đã thất bại và thất bại thê thảm về việc HG-HH. Đừng nghỉ là đảng đã lung lạc được các ca sĩ Hải Ngoại về nước ca hát; tướng Nguyễn Cao Kỳ, ông Nguyễn Phương Hùng...hay tên LS Hoàng Duy Hùng về sủa cho chế độ Nguyễn Phú Trọng, thì coi đó là sự thành công trong vấn đề HG-HH ?! 

Đảng cũng đừng nên đánh giá sự tấp nập nơi các phi trường Nội bài, Tân Sơn Nhất đầy những Việt kiều về VN trong các dịp Tết, mà cho đó là đã thành công của chiến lược HG-HH theo nghị quyết 36.

Thưa quí ông, đất nước chxhcnvn hiện có đội ngũ đỉnh cao trí tuệ đội nóc nhà, trong giai đoạn từ năm 2016 đến băm 2020, mỗi năm có từ 235.000 đến 267.000 sinh viên tốt nghiệp đại học. Thế nhưng sao lại cần tới chất xám ở hải ngoại để góp sức phát triển đất nước?? Đây là sự mâu thuẩn lớn từ nơi các ông. Phần lớn đều là bất tài vô dụng, trí thức với bằng cấp giả đầy trong các thành phần lãnh đạo các cấp, nên đất nước mới trì trệ và chậm phát triển, không ngóc đầu nổi với các nước khác trong khu vực.  

Cho nên, ông Trần Đức Cường đừng nên khẳng định và cho rằng chính sách hòa hợp dân tộc là chính sách đúng đắn. Bên trong hòa hợp, bên ngoài hòa hiếu là điều kiện để đất nước phát triển. Theo ông, người hải ngoại phải Hòa Hiếu với ai?? và tại sao phải Hòa Hiếu ? Người đang sinh sống ở nước ngoài, việc gì mà họ phải hòa hiếu với chế độ độc tài, phi nhân, đã từng cướp nhà, cướp tài sản của họ, mà chưa một lần xin lỗi để gọi là Hòa Giải?, chưa có biện pháp để trả lại tài sản cho họ, bây giờ lại kêu gọi họ Hòa Hợp Hòa Hiếu (HH-HH) ? Ông Cường thật đúng là người ngoài hành tinh. Lối HH-HH của đảng là một hành động mà người viết cho là hết sức côn đồ, khó có ai có thể chấp nhận được!! Chỉ có những tên Việt gian ở Hải Ngoại, thích bưng bô cho đảng thì mới chấp nhận được đề nghị của đảng đề nghị HH-HH mà thôi.

Bản chất quái đản của Trần Đức Cường và Nguyễn Chí Vịnh, là những sinh vật sống ngoài hành tinh, nên không bao giờ có thể  có đũ trình độ hiểu biết nguyện vọng của những nạn nhân của chế độ. Quí ông nên nhớ!! Hòa Giải-Hòa Hợp không phải là để thực hiện việc ban ơn cho các nạn nhân. Đảng đã không có thiện tâm trong vấn đề hòa giải, lấy đâu mà có hòa hợp... Năm nay đảng leo thang sự trịch thượng và lố bịch, là đòi hỏi nạn nhân phải Hòa Hiếu (?!) một sự loạn ngôn của các quái vật đến từ các hành tinh lạ, ngoài trái đất.

Ngày đi đảng gọi Việt gian
Ngày về thì đảng chuyển sang Việt kiều
Chưa đi phản động trăm chiều
Đi rồi thành khúc ruột yêu ngàn trùng

(Ca dao thời XHCN)

Ông Trần Đức Cường còn nói rằng: Đảng, Nhà nước ta đã có chính sách rõ ràng, hành động thực tế, luôn coi người Việt Nam ở xa Tổ quốc là một bộ phận không thể tách rời của dân tộc Việt Nam, đồng thời có chính sách thu hút được những người thực tâm yêu nước, hướng về Tổ quốc, đóng góp tâm sức và trí tuệ để phát triển đất nước. (?!). Và lời nói của Trần Đức Phương bên dưới đây để lộ rõ bản chất là một thứ gia nô của đảng

Những người làm sử học chúng tôi luôn mong muốn đóng góp cùng Đảng, đất nước để thực hiện thật tốt chính sách hòa hợp dân tộc, phát huy sức mạnh đại đoàn kết vì một mục tiêu xây dựng đất nước toàn vẹn, hùng cường. Nguồn: https://tuoitre.vn/viet-nam-hoa-hop-va-hoa-hieu-de-phat-trien-20210426154110896.htm

Được biết ông là PGS-TS Trần Đức Cường, hiện là Chủ tịch Hội Khoa học lịch sử Việt Nam, đồng thời là tổng chủ biên bộ sách Lịch sử Việt Nam. Trong 1 bài phỏng vấn với RFA, ông này đã  từng miệt thị: Chính quyền VNCH được dựng lên từ đô la và vũ khí, đó cũng là quân đội đánh thuê cho ngoại bangLịch sử theo ông Cường,là có thể vo tròn bóp méo theo từng cảm xúc của đảng!!

Nếu nói chính quyền VNCH là chính quyền tay sai, vọng ngoại? Vậy nhờ ông tìm giúp giùm những tài liệu, những khẩu hiệu hoặc trong thơ văn, âm nhạc… có chỗ nào tuyên truyền, ca ngợi, tôn thờ các lãnh tụ ngoại bang không? Chính phủ VNCH có kêu gọi dân Miền Nam phải biết ơn Mỹ hoặc xem Mỹ là bạn vàng hay không?.

Thưa các ông,

Chúng tôi coi giá trị lời nói của đảng cs và đám gia nô các ông không đáng 1 đồng Hồ tệ! 

Các ông nghỉ sao, nếu Miền Bắc là nước độc lập tự chủ, thì sao phải kêu gọi người dân đi theo con đường của TQ đã chọn? Tại sao, phải báo kỳ đại hội thứ XIII cho TQ?? và những đồng tiền của VNDCCH trước đó phải in chữ TQ trên đó? Và tại sao đồng tiền TQ được phép lưu hành trên xứ VN?? Và tại sao mãi đến hôm nay chúng ta phải kiên định đi theo chủ thuyết Mác Lê?.. hàng năm, các phái đoàn lãnh đạo  csVN địa phương phải đến bái mộ để biết ơn các liệt sĩ TQ được chôn cất ở VN?? Và tại sao ? khi ông nội của Nguyễn Phú Trọng, là Tập Cận Bình, bắt phía VN phải rút các giàn khoan thăm dò ra khỏi bãi Tư Chính, Trọng Lú và Bộ Chính Trị đảng csVN, ngoan ngoản rút ngay ra khỏi bãi Tư Chính, không một tiếng hó hé. Sự độc lập và tự chủ của đảng cộng sản là như thế đó.

Tóm lại, vì lo sợ người Việt Hải Ngoại mà phần lớn là ngụy quân và ngụy quyền, nguyên do chính làm cho lượng kiều hối chảy vào VN bị sút giảm đến mức thấp nhất, nên người cộng sản đã nhổ nước bọt ra trước đây, rồi phải liếm lại! Nên quan điểm sử quan của đảng về VNCH, về khúc ruột ngàn dậm, luôn biến dạng theo từng thời kỳ. Đây là thủ đoạn của cáo già HCM truyền lại cho các thế hệ cs đi sau - Hồ chí minh một đảng viên thuần thành của đệ tam QT đã từng tuyên bố giải tán đảng cộng sản vào ngày 1/11/1945, để xích gần lại với các đảng phái quốc gia, sau đó tìm cách thủ tiêu người quốc gia yêu nước. Bản chất của cộng sản là một băng đảng Mafia, khi nào cần đạt mục đích, thì từ bất cứ một thủ đoạn để lừa bịp nhân dân và người quốc gia lúc đó con tắc kè cộng sản lập tức đổi màu thích nghi với hoàn cảnh chung quanh.

Việt Minh, Việt Cộng, Việt Kiều,
Trong ba Việt ấy, Đảng yêu Việt nào ?
Việt Minh thì tuổi đã cao !
Việt Công ốm yếu, xanh xao gầy còm !
Việt Kiều thì vẫn còn son,
Đảng yêu, đảng quý như con trong nhà !
Chỉ cần một ít đô la,
Việt gian phản quốc hóa ra Việt kiều !
(Ca dao)

Biên khảo thời sự chính trị từ Hậu Duệ VNCH Võ Thi Linh 1.5.2021