SỰ DỐI TRÁ KHÔNG LƯƠNG THIỆN
1. Vào facebook đọc được một stastus của một ông tự nhận là sinh viên không biết ở trường đại học nào xưng xưng kể về tuổi trẻ rực rỡ lí tưởng, tràn đầy khát vọng cống hiến “ngày 20/2/1979 sinh viên chúng tôi tham gia phục vụ chiến đấu bảo vệ tuyến phòng thủ số 1 tại Thất Khê, Lạng Sơn chống quân Trung Quốc xâm lược”, tôi giật mình kinh ngạc.
Ngày 20 tháng hai năm 1979, ngày thứ ba quân Đặng Tiểu Bình tràn sang cướp nước ta, gây tội ác với dân ta. Sáu trăm ngàn quân xâm lược vẫn đang còn sức mạnh của yếu tố bất ngờ và lực lượng chiến đấu chặn giặc vẫn chỉ có lực lượng tại chỗ, rất ít ỏi, nhỏ bé. Giặc đang tận dụng thời cơ lấn sâu vào nội địa nước ta. Thất Khê cách đường biên chưa đến mười cây số ngay từ ngày đầu cuộc chiến đã lọt vào vùng giặc chiếm đóng, đã tràn ngập lũ giặc tham tàn cướp bóc, đâu còn trận địa của ta để sinh viên đến “tuyến phòng thủ số 1 tại Thất Khê, Lạng Sơn chống quân Trung Quốc xâm lược”!
Ngày 20 tháng hai năm 1979, cả nước còn chưa hết sững sờ. Đúng vậy, sững sờ vì quá bất ngờ khi Đặng Tiểu Bình nắm quyền lực người đứng đầu đảng của giai cấp vô sản Trung Hoa và đứng đầu nhà nước cộng sản Trung Hoa anh em lại lộ nguyên hình bộ mặt của hoàng đế Mãn Thanh lùa số quân lớn gấp ba lần quân Mãn Thanh tràn sang xâm lược nước ta.
Từ ngày 17.2.1979 sang cả tháng ba năm 1979 cả nước lại rầm rập bước quân hành. Những chuyến bay của máy bay vận tải quân sự AN 26, AN 12 của Liên Xô hối hả chuyển quân từ nam ra bắc. Lệnh tổng động viên. Học sinh trung cấp, sinh viên đại học lại rời trang sách, cầm súng lên địa đầu tổ quốc chặn giặc Đại Hán xâm lược. Đường lên biên cương phía bắc chỉ có hai dòng người. Người dân chạy giặc về phía nam. Những trung đoàn, sư đoàn chủ lực dồn lên phía bắc.
Lực lượng cầm súng chặn giặc còn quá mỏng. Người cầm súng chiến đấu còn đang thiếu hụt lớn thì không thể có cả đội ngũ phục vụ chiến đấu. Mọi người Việt Nam có mặt ở địa đầu đất nước đều sôi sục cầm súng chặn giặc và cuộc chiến đang biến động từng giây, từng phút, đang là vận động chiến, không phải trận địa chiến. Trận tuyến di chuyển theo chiến thuật, theo ý đồ tác chiến. Làm gì có trận địa cố định để sinh viên đến trận địa phục vụ chiến đấu!
Sau một tháng gây tội ác ở Việt Nam bị tổn thất nặng nề quân Trung Quốc xâm lược phải rút khỏi nước ta. Lúc đó ta mới lập trận địa, lập phòng tuyến đánh trả những đợt quân Trung Quốc xâm lược dùng chiến thuật biển người tràn sang cướp những thế đất chiến lược của ta. Lúc đó mới có tuổi trẻ dân sự cùng người lính xây dựng hầm hào chiến đấu.
2. Tháng hai năm 1979 khi đạn pháo Trung Quốc xối xả dội sang đất nước ta, xe tăng dẫn lính bộ binh Trung Quốc tràn sang bắn giết dân ta, tôi đang ở Vân Hồ 3, Hà Nội, trong lớp viết văn quân đội thuộc quân số tạp chí Văn Nghệ Quân Đội, được Tổng cục Chính trị gửi đi học khoá một, 9/1979 – 12/1982, trường viết văn Nguyễn Du hệ đại học.
Hơn hai mươi người lính cầm bút được gom về từ khắp các chiến trường, các quân khu, quân chủng, binh chủng từ tháng 6 năm 1976. Đến năm 1978 trường Nguyễn Du vẫn chưa khai giảng, hai sĩ quan cấp uý, thiếu uý, nhà thơ Phùng Khắc Bắc từ chiến trường Bảy Núi, An Giang và trung uý, nhà thơ Nguyễn Thái Sơn từ đường lửa Trường Sơn liền được cử đi học trường sĩ quan Chính Trị ở Bắc Ninh.
Tháng hai năm 1979, cả hai học viên sĩ quan chính trị Nguyễn Thái Sơn và Phùng Khắc Bắc đều được nhà trường gửi đến bộ đội biên phòng Cao Bằng thực tập với vai trò chính trị viên đại đội. Đêm 16 rạng ngày 17 tháng hai năm 1979 cả hai nhà thơ Nguyễn Thái Sơn và Phùng Khắc Bắc đều có mặt ở sát đường biên.
Nhà thơ Nguyễn Thái Sơn lêm chốt ở với lính và chốt bị lính Trung Quốc tràn ngập ngay sau loạt đạn đầu tiên. Bị đạn AK bắn thủng ruột, Nguyễn Thái Sơn cố lết vào khe núi giấu mình. Năm ngày sau anh may mắn được người dân phát hiện, được đưa về bệnh viện tuyến cao nhất, viện quân y 108 ở Hà Nội. Quân y 108 phải cắt bỏ một đoạn ruột dài đã bị hoại tử. Những mảnh đời, những thân phận con người trong chiến tranh đã cho nhà thơ Nguyễn Thái Sơn chất liệu viết trường ca Chín Khúc Tưởng Niệm với cảm hứng về thân phận con người trong chiến tranh của Chinh Phụ Ngâm và ngôn ngữ thể hiện mang hồn ca dao dân ca. Một trường ca rất hay về chiến tranh. Thời của bon chen. Nguyễn Thái Sơn không thể bon chen. Chín Khúc Tưởng Niệm của anh đành để đến mai sau.
Tối hôm trước chính trị viên đại đội Phùng Khắc Bắc lên tiểu đoàn họp đến khuya và ngủ lại ở tiểu đoàn. Sáng hôm sau quân Trung Quốc tràn sang. Phùng Khắc Bắc phải soi đường rừng trở về đại đội mà bốn phía rừng đều rầm rập quân Trung Quốc xâm lược. Hai mươi mốt ngày sau anh mới thoát ra khỏi vùng đất quân Trung Quốc chiếm đóng trở về với đồng đội. Nhà thơ Phùng Khắc Bắc để lại cho đời tập thơ đầy nỗi niềm Một Chấm Xanh rồi anh mãi mãi đi vào hư vô từ năm 1990.
Cuối tháng ba, 1979, hơn hai mươi người lính chờ cắp sách đến trường Nguyễn Du được chia thành nhiều nhóm, mỗi nhóm bốn, năm người đến các đơn vị đang chiến đấu ở dải biên cương còn nồng mùi thuốc súng và ngổn ngang đổ nát Cao Bằng, Lạng Sơn. Chúng tôi đã đến hai cây cầu đổ gục trên sông Bằng, sông Hiến ở thị xã Cao Bằng. Chúng tôi đã đến thị xã Lạng Sơn không còn ngôi nhà nào lành lặn. Chúng tôi đã đi trên những nẻo đường Thất Khê, Đông Khê có chỗ còn thoảng mùi xác chết. Giặc tràn vào nước ta ba mươi ngày thì mảnh đất Thất Khê bị giặc giày xéo đủ ba mươi ngày để lại cả một vùng rộng lớn quanh Thất Khê sự tan hoang tiêu điều và sặc mùi xú uế. Chỉ thấy sự tàn phá của quân xâm lược để lại Thất Khê. Không hề có dấu vết hầm hào, công sự của một tuyến phòng thủ. Làm gì có tuyến phòng thủ ở nơi đã lọt vào tay giặc!
3. Nhắc lại đôi điều sự thật về những ngày khởi đầu cuộc chiến tranh Trung Quốc xâm lược nước ta năm 1979 và chiến trường biên giới phía bắc những ngày đó để thấy sự kể công vô lối và sự bịa đặt lếu láo, sự dối trá không lương thiện của người tự tô son vẽ đẹp chân dung mình "Ngày 20/2/1979 sinh viên chúng tôi tham gia phục vụ chiến đấu bảo vệ tuyến phòng thủ số 1 tại Thất Khê, Lạng Sơn chống quân Trung Quốc xâm lược"
Người bịa đặt, dối trá, thấp hèn, vô văn hoá như vậy lại đang lớn tiếng và mặc sức xỉ vả, chửi bới nhiều nhà văn, nhà thơ, những nhân cách văn hoá. Người thiếu lương thiện như vậy lại tự leo lên ngồi chễm chệ trên ghế quan toà gằn giọng buộc tội những tiếng nói của lương tâm.
Chúng ta đang sống trong thời nào vậy?
PHẠM ĐÌNH TRỌNG (Đại Tá - Nhà Văn)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét