ÂU CHÂU CÓ MỘT GIẢI PHÁP THAY THẾ STARSHIP RẤT HIỆU QUẢ
Nguồn: CEAS Space Journal – Hỏa tiễn càng lớn thì tỷ lệ tải trọng hữu ích so với tổng khối lượng càng thấp. Starship của SpaceX là minh chứng rõ nét cho nguyên lý này. Một nghiên cứu khác của Đức đã đưa ra một giải pháp thay thế từ Âu châu, hiệu quả hơn nhiều so với Starship, dựa trên một khái niệm tái xử dụng khác biệt.
Để chứng minh điều này, các nhà nghiên cứu từ Trung tâm Hàng không Không Gian Đức (DLR) đã phân tích dữ liệu đo đạc từ xa (Telemetry) công khai của 4 chuyến bay thử nghiệm đầu tiên của Starship. Nghiên cứu của họ, được công bố trên tạp chí *CEAS Space Journal*, cho thấy các mẫu hiện tại của Starship có thể đưa khoảng 59 tấn hàng hóa lên quỹ đạo Trái đất tầm thấp ở chế độ tái xử dụng hoàn toàn.
Con số này tương đương với năng lực của hỏa tiễn Falcon Heavy ở chế độ xử dụng một lần. Một mẫu trang bị động cơ Raptor 3 có thể đạt mức 115 tấn ở chế độ tái xử dụng và lên tới 188 tấn ở chế độ xử dụng một lần.
Trái ngược với "gã khổng lồ" này, khái niệm RLV C5 của Âu châu áp dụng một cách xử dụng khác: đưa 70 tấn hàng hóa lên quỹ đạo với tổng khối lượng chỉ bằng 1/3 so với Starship. Với cấu trúc này kết hợp tầng đẩy có cánh, có khả năng tái xử dụng (từ dự án SpaceLiner) với một tầng trên xử dụng một lần. Sau khi tách tầng, tầng đẩy này sẽ lướt trong khí quyển và được một máy bay bay ở tốc độ cận âm bắt giữ ngay trên không trung. Phương pháp này loại bỏ nhu cầu mang theo nhiên liệu để thực hiện hạ cánh thẳng đứng, qua đó dành lại khối lượng cho tải trọng hữu ích.
Các số liệu về kết quả rất đáng chú ý. Starship nặng hơn gấp 3 lần so với RLV C5 tại thời điểm phóng, nhưng tỷ lệ tải trọng trên nhiên liệu, tính theo mỗi tấn nhiên liệu tiêu thụ để đạt tới quỹ đạo, chỉ ở mức 40% đối với chế độ tái xử dụng. Trong khi đó, RLV C5 đạt mức 74%. Sự khác biệt này bắt nguồn từ cấu trúc tái sử dụng một phần, giúp giảm bớt trọng lượng. Tuy nhiên, năng lực vận tải khổng lồ của Starship lại khiến nó trở nên lý tưởng cho các dự án quy mô lớn như xây dựng căn cứ trên Mặt trăng hoặc Hỏa tinh, nơi mà thể tích vận chuyển được ưu tiên hơn hiệu suất nhiên liệu. Đối với Âu châu, RLV C5 đại diện cho một bước đệm trung gian, tận dụng các kỹ nghệ đang được nghiên cứu trong khuôn khổ chương trình SpaceLiner. Điều này cho phép Âu châu sở hữu năng lực phóng hạng nặng độc lập mà không cần đầu tư ngay lập tức vào kỹ nghệ tái xử dụng toàn bộ hệ thống.
Phương pháp thu hồi bằng cách bắt giữ trên không có vẻ như đến từ tương lai, nhưng thực tế DLR đã nghiên cứu nó trong nhiều năm qua. Một chiếc mphi cơ cỡ lớn bay ở tốc độ cận âm sẽ thu giữ tầng đẩy ngay trong quá trình bay, nhờ đó loại bỏ được nhu cầu về khối lượng bổ sung như nhiên liệu dùng để hãm tốc. Mặc dù đầy thách thức về mặt kỹ thuật, phương pháp này dựa trên các khái niệm đã có sẵn và có thể được phát triển nhanh hơn so với một hệ thống có khả năng tái xử dụng hoàn toàn.
Như các tác giả đã lưu ý, RLV C5 mang lại một lộ trình hiệu quả để Âu châu có thể tự chủ phát triển năng lực phóng hỏa tiễn siêu hạng với khả năng tái xử dụng một phần. Tuy nhiên, Starship hiện đã bắt đầu bay thử nghiệm, dù vẫn còn những khiếm khuyết, trong khi RLV C5 mới chỉ tồn tại trên bản vẽ.
Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 19-6-2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét