Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2026

      CÁC CHUYÊN GIA CẢNH BÁO VỀ TRUMP VÀ "NỖI LO LẮNG LỚN CỦA                                                            NƯỚC ĐỨC

Tham luận chính trị của tờ Frankfurter Rundschau - Âu Châu đang bị dồn vào chân tường, và quan hệ xuyên Đại Tây Dương đang sụp đổ. Các tác giả khách mời của chúng tôi kêu gọi: "Nỗi lo lắng của nước Đức" và sự do dự của Âu châu cuối cùng phải chấm dứt.

Các tác giả khách mời: Tiến sĩ Sascha Arnautović là một nhà khoa học chính trị, doanh nhân tự do sống tại Brühl (Rheinland), diễn giả tự do và giảng viên thỉnh giảng. Tiến sĩ Siebo M. H. Janssen, M.A., là một nhà khoa học chính trị và sử học, giảng viên sống tại Bonn.

Khoa học chính trị ở Đức, với truyền thống nghiên cứu về dân chủ, có phần dè dặt hơn so với các ngành khác như kinh tế. Tuy nhiên, sự dè dặt đáng kính này không nên được nuôi dưỡng thêm nữa. Thay vào đó, điều nên làm là tự tin lên tiếng trong thời điểm biến động địa chính trị và kinh tế cơ bản ở Đức, châu Âu và các nơi khác trên thế giới.

Là một ngành của khoa học xã hội, khoa học chính trị, có thể mang lại giá trị gia tăng đáng kể không chỉ về mặt phân tích, mà còn trong bối cảnh các cuộc tranh luận chính trị lớn và việc phân loại, giám sát các quá trình thay đổi đầy thách thức mà chúng ta ngày càng phải đối mặt. Điều này bao gồm khả năng phát triển các chiến lược và hình thành khả năng răn đe, "sẵn sàng chiến tranh" hay năng lực phòng thủ, và khả năng phục hồi tổng thể của xã hội trước nhiều mối đe dọa và rủi ro an ninh do Nga và Trung Quốc gây ra. Nó mở rộng đến một góc nhìn Âu châu về sự sẵn sàng phòng thủ của lục địa chúng ta và sự cạnh tranh mang tính hệ thống với các tác nhân quốc tế có liên quan, những người công khai tuân theo nguyên tắc cốt lõi "kẻ mạnh thắng". Điều này không chỉ bao gồm Moskau và Bắc Kinh, mà ngày càng nhiều hơn là Washington, D.C., nơi đã bị Tổng thống Mỹ Donald J. Trump thao túng.

Nước Mỹ dưới thời Trump trên con đường chuyên chế

Trong trường hợp thứ hai, nền dân chủ "mẫu mực" một thời của Hoa Kỳ đang đối mặt với sự chuyển đổi sang chế độ chuyên chế với những hậu quả khó lường đối với sự tồn tại tiếp tục của cái gọi là Tây phương. Tại Đức và Âu châu, các đảng cực hữu và dân túy cánh hữu đang tự định vị mình để làm suy yếu nền dân chủ. Thế giới Tây phương do đó đang đối mặt với những thách thức và vấn đề cơ bản.

Tuy nhiên, để đóng góp nhiều hơn vào việc hiểu rõ hơn về nhiều nguyên nhân của những thay đổi nhanh chóng trong thời đại chúng ta, chắc chắn cần một cách chấp nhận đa chiều và liên ngành. Do đó, các ngành khoa học nhân văn và xã hội, cùng với kinh tế và luật, cần lên tiếng và đóng góp vào việc cung cấp định hướng và bối cảnh hóa các mối quan hệ và cơ chế phức tạp cho công chúng. Chỉ bằng cách này, chúng ta mới có thể thành công trong việc vượt qua những thách thức phía trước và duy trì niềm tin vào khả năng tồn tại của mình, ngay cả khi không có "nước Mỹ của Trump".

Điều này đòi hỏi sự kiên trì và lòng can đảm để thực hiện một sự thay đổi triệt để trong chính trị Đức và Âu châu nếu chúng ta không muốn diệt vong một cách mù quáng. Khoa học cũng có thể đóng góp đáng kể ở đây, tham gia vào liên minh các lực lượng chính trị và xã hội đa dạng, những lực lượng giám sát một cách nghiêm chỉnh các quá trình thay đổi cần thiết và đồng thời đóng vai trò là nguồn ý tưởng mang tính xây dựng. Điều quan trọng là các ngành khoa học khác nhau không nên để mình bị chia rẽ, mà thay vào đó cần nghiêm chỉnh hướng tới sự hợp tác chặt chẽ và tin tưởng với các ngành khoa học lân cận bất cứ khi nào có thể, và tránh rơi vào tư duy cạnh tranh phản tác dụng.

Không thể phủ nhận: Đức và Âu châu gắn bó chặt chẽ với nhau. Chúng là một cộng đồng có chung vận mệnh. Đức cần Âu châu, chiều ngược lại Âu châu cũng cần Đức với tư cách là một cường quốc hàng đầu định hình tương lai của mình. Thực tế là sự bảo đảm an ninh của Mỹ đối với lục địa Âu châu đang giảm dần, và sự đổ vỡ của quan hệ xuyên Đại Tây Dương không còn có thể loại trừ. Kịch bản này phụ thuộc đáng kể vào những diễn biến chính trị nội bộ tiếp theo ở Mỹ. Do đó, điều càng quan trọng hơn là "EU- Âu Châu" phải định vị mình một cách mạnh mẽ và chủ động nhất có thể. Kỷ nguyên của các chính sách sai lầm ở các quốc gia Âu Tây với sự phụ thuộc một chiều cuối cùng phải chấm dứt.

"Tự chủ chiến lược" là từ khóa quan trọng. Giờ là lúc học hỏi từ những sai lầm trong quá khứ và rút ra những kết luận cần thiết. Thực tế là: "Nỗi lo lắng của Đức" và sự do dự của Âu châu cuối cùng phải chấm dứt. Đồng thời, các nhà hoạch định chính sách ở Đức và các nước Âu Tây khác nên dựa nhiều hơn vào chuyên môn khoa học và thể hiện sự sẵn sàng chấp nhận cả những sự thật không được lòng dân, nếu cần thiết, và ngừng chỉ nghĩ đến các chu kỳ bầu cử hứa hẹn sự bảo đảm cho sự tồn tại chính trị. Điều quan trọng không gì khác ngoài bức tranh toàn cảnh đang bị đe dọa. Chúng ta không còn nhiều thời gian để chống lại xu hướng này và thực hiện các biện pháp cuối cùng sẽ giúp lục địa dễ bị tổn thương của chúng ta có khả năng hành động và tồn tại. Chúng ta đang ở thế đường cùng, tình hình rất nghiêm trọng, thực sự rất nghiêm trọng!

Đưa chính sách an ninh vào phạm vi công cộng

Hơn nữa, cần có một nền văn hóa tin tưởng vào sức mạnh của chính mình để cho phép Đức và Âu châu hành động hiệu quả trong thời kỳ hỗn loạn. Ở đây, khoa học, và đặc biệt là khoa học chính trị, cũng có thể đóng góp đáng kể bằng cách bước ra khỏi tháp ngà và tham gia với công chúng rộng rãi trên cơ sở bình đẳng. Chúng tôi xem ngành học của mình có nghĩa vụ và trách nhiệm trong vấn đề này. Đã đến lúc cần đưa các cuộc tranh luận về chính sách đối ngoại và an ninh, cũng như các cuộc tranh luận về lý thuyết dân chủ, vào không gian công cộng, từ đó thúc đẩy một cuộc đối thoại xã hội rộng rãi có thể mang lại nhiều hiệu quả tích cực. Điều quan trọng là phải phá bỏ những điều cấm kỵ hiện có và tạo ra một khuôn khổ mang tính xây dựng cho cuộc thảo luận nhằm thúc đẩy sự trao đổi rộng rãi và hiệu quả. Chỉ khi đó, chúng ta mới thực sự thoát khỏi sự non nớt tự áp đặt của mình trong EU, một lời nhắc nhở về thời kỳ Khai sáng!

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-5-2026

 CHỈ HUY DƠN VỊ UAV DRONE CỦA UKRAINE CHO BIẾT: GẦN NHƯ KHÔNG CÒN MỤC TIÊU NÀO Ở NGA AN TOÀN TRƯỚC CHÚNG TÔI NỬA

Bài của tác giả Tobias Schibilla trên T- Onlin: Ukraine tấn công cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Nga gần như hàng ngày, đôi khi ở rất xa phía sau tiền tuyến. Giờ đây, một chỉ huy máy bay không người lái của Ukraine đang đe dọa Nga.

Trong những tuần và tháng gần đây, các cuộc tấn công của Ukraine vào các nhà máy lọc dầu và đường ống dẫn dầu ở Nga đã gia tăng đáng kể. Các cuộc tấn công này đang gây áp lực kinh tế lên chính quyền Moskau. Trong một cuộc phỏng vấn hiếm hoi, chỉ huy lực lượng máy bay không người lái của Ukraine hiện đã công khai đe dọa Mosckau bằng những hành động tấn công nhiều hơn nữa.

"Hầu như không còn mục tiêu nào ở Nga an toàn trước máy bay không người lái của chúng tôi," chỉ huy máy bay không người lái Ukraine Robert Brovdi nói với BBC. Theo ông, ngay cả các mục tiêu nằm cách tiền tuyến từ 1.500 đến 2.000 km cũng không còn nằm trong vùng hậu phương được bảo vệ của Nga nữa.

Zelenskyy: Các cuộc tấn công là những đòn "rất đau đớn" đối với Mokau

Brovdi, được biết đến với biệt danh "Magyar," chỉ huy lực lượng máy bay không người lái của quân đội Ukraine. Trong một cuộc phỏng vấn với BBC, ông giải thích lý do tại sao ông cho rằng việc đưa chiến tranh đến lãnh thổ Nga là quan trọng: "Đối với kẻ thù, chúng ta giống như một lá cờ đỏ chọc giận con bò tót. Chúng ta đang đưa chiến tranh đến lãnh thổ của chúng để chúng có thể tự mình cảm nhận được điều đó", ông nói.

Theo Brovdi, các cuộc tấn công không chỉ nhắm vào các mục tiêu quân sự, mà ngày càng nhắm vào cơ sở hạ tầng năng lượng của Nga. "Nếu các nhà máy lọc dầu là công cụ để chuyển đổi tài nguyên thành tiền cho chiến tranh, thì chúng là những mục tiêu quân sự hợp pháp", ông nói với BBC. Tổng thống Volodymyr Selenskyj gần đây đã mô tả những cuộc tấn công như vậy là "rất đau đớn" đối với Moskau

Máy bay không người lái được phối hợp từ các căn cứ quân sự tối mật của Ukraine. Các nhà báo của BBC đã cho biết về một sở chỉ huy ngầm, nơi có nhiều màn hình để quan sát các hình ảnh trực tiếp từ chiến trường. Tại đó, binh lính kiểm soát các nhiệm vụ của phi công máy bay không người lái trong thời gian thực và ghi lại kết quả của chúng.

Chỉ huy Ukraine: Máy bay không người lái gây áp lực lên Nga

Mặc dù lực lượng máy bay không người lái chỉ chiếm khoảng hai phần trăm tổng quân số của quân đội Ukraine, nhưng chúng chịu trách nhiệm cho khoảng một phần ba các cuộc tấn công thành công vào Nga, Brovdi giải thích. Máy bay không người lái đã trở thành yếu tố quan trọng nhất mà Ukraine có thể sử dụng để gây áp lực quân sự lên Moscow.

Mục tiêu chính của các đơn vị của ông là chống lại ưu thế về quân số của Nga. "Nhiệm vụ của chúng tôi là tiêu diệt nhiều binh lính địch hơn số lượng mà Nga có thể tuyển mộ lại", Brovdi nói. Cụ thể, ông đề cập đến hơn 30.000 binh lính Nga mà các đơn vị của ông tiêu diệt hoặc làm bị thương nặng mỗi tháng. Những con số này không thể được kiểm chứng vì tính độc lập, nhưng chúng phù hợp với quan sát của các viện nghiên cứu uy tín như Viện Nghiên cứu Chiến tranh (ISW) có trụ sở tại Mỹ.

Brovdi là một doanh nhân thành đạt trước chiến tranh.

Chiến lược này là một phần của cách đưa các cuộc tấn công ra phạm vi rộng hơn: Ngoài hiệu quả quân sự, các cuộc tấn công còn nhằm mục đích tạo ra tác động tâm lý. Brovdi hy vọng rằng thiệt hại về cơ sở hạ tầng và thương vong ngày càng tăng sẽ làm suy yếu sự ủng hộ cho cuộc chiến ở Nga.

Ảnh Robert Yosypovych Brovd năm 2026

Robert Yosypovych Brovd, 49 tuổi, đến từ thành phố Uzhhorod ở miền tây Ukraine và là một doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực nông nghiệp và bất động sản trước chiến tranh. Ngay trước khi cuộc xâm lược của Nga bắt đầu, ông đã tình nguyện nhập ngũ. Ngày nay, ông là một trong những chỉ huy nổi bật nhất trong quân  Ukraine.

Đơn vị máy bay không người lái của ông, được gọi là "Magyars Vögẹ", ban đầu là một đơn vị trinh sát nhỏ và đã phát triển thành một đơn vị độc lập trong suốt cuộc chiến. Hiện nay, nó là một phần của lực lượng máy bay không người lái chính thức của Ukraine, do Magyar chỉ huy.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-6-2026

       ÂU CHÂU ĐANG XỬ DỤNG UKRAINE NHƯ LÀ MỘT QUÂN ĐỘI RIÊNG                         ĐỂ BẢO VỆ ÂU CHÂU TRƯỚC MỐI ĐE DỌA CỦA NGA

Nguồn Berliner Zeitung: “Giữ cho Ukraine tiếp tục chiến đấu là ưu tiên hàng đầu của chúng tôi,” Tướng Jason Guiney của NATO mới đây đã phát biểu tại Diễn đàn An ninh Kiew, một hội nghị về chính sách an ninh ở thủ đô Ukraine. Tuyên bố này rất đáng chú ý. Ông không nói về việc chấm dứt chiến tranh hay tìm kiếm một giải pháp hòa bình thực tế. Thay vào đó, ưu tiên rất rõ ràng: giữ cho Ukraine tiếp tục chiến tranh. Để đạt được điều này, người đóng thuế ở Tây phương phải được thuyết phục rằng Ukraine xứng đáng nhận được sự hỗ trợ của họ. 

Đó là lý do tại sao giới tinh hoa chính trị EU và các nhà bình luận thân cận với họ hoan nghênh các cuộc tấn công của Ukraine vào cơ sở hạ tầng dầu mỏ của Nga, ca ngợi những đổi mới tiết kiệm chi phí trên chiến trường, và tôn vinh các hoạt động bí mật và các vụ ám sát trong nội bộ Nga. Họ cũng quảng bá các “lữ đoàn tinh nhuệ” của quân đội Ukraine, bao gồm cả các đơn vị trước đây bị chỉ trích là tân phát xít. 

Số liệu thương vong được trình bày trước công chúng như bằng chứng về sự tiến bộ. Ví dụ, cơ quan tình báo Hòa Lan ước tính tổn thất của Nga là 1,2 triệu người, bao gồm 500.000 người chết. Câu chuyện được công chúng lan truyền là người Ukraine có thể giành chiến thắng trong cuộc chiến. Trên thực tế, họ đang bị lợi dụng để kiềm chế Nga. Đối với nhiều người ở Âu châu, đây là cách để làm suy yếu Moskau mà không cần phải điều động quân đội của chính họ hoặc tự mình gánh chịu tổn thất về nhân mạng. “Mối đe dọa từ Nga là có thật”, Friedrich Merz nói trong chuyến thăm căn cứ hải quân gần Rostock, miền bắc nước Đức. Vài tháng sau, ông cảnh báo rằng nếu Ukraine sụp đổ, Putin “sẽ không dừng lại”, cáo buộc Moscow muốn vẽ lại biên giới Âu châu và khôi phục phạm vi ảnh hưởng cũ của Liên Xô. 

Quan điểm coi Nga là mối đe dọa trung tâm của Âu châu hiện đang thúc đẩy các kế hoạch tái võ trang của lục địa này đến năm 2030. Điều này đã được đẩy nhanh bởi các chính sách của Donald Trump, người đã kêu gọi Âu châu chịu trách nhiệm nhiều hơn về an ninh của chính mình trong khi Washington chuyển trọng tâm sang Trung Đông. Kết quả là, Đức đang tái vũ trang trên quy mô chưa từng thấy kể từ Thế chiến II và đã cam kết xây dựng đội quân chủ lực lớn nhất Âu châu. Các quốc gia khác cũng đang làm theo, dần dần tăng chi tiêu quốc phòng. Nhưng việc xây dựng lại quân đội cần tốn thời gian.

Âu châu chưa sẵn sàng cho một cuộc đối đầu trực tiếp với Nga trước khi quá trình này hoàn tất, có lẽ không trước năm 2030. Do đó, họ đang xử dụng người Ukraine làm lực lượng quân sự ủy nhiệm. Như tướng Frederik Vansina của Bỉ đã công khai thừa nhận: “Chúng ta vẫn còn vài năm nữa phía trước trong vấn đề quốc phòng. Nhờ lòng dũng cảm và máu của người dân Ukraine đã giúp chúng ta có thêm thời gian này.” 

Những yêu cầu của phương Tây về việc duy trì chiến tranh với Ukraine dường như ít giống tinh thần đoàn kết hơn là sự bóc lột vì lợi ích an ninh Âu châu. Ukraine ngày càng bị đối xử như một nhà thầu về quân sự trong cuộc chiến chống lại Nga. Nhưng quân đội này không còn thực sự tự nguyện nữa: hầu hết tân binh hiện nay đều đến từ chế độ nghĩa vụ quân sự. Những người bị gọi nhập ngũ chủ yếu là người Ukraine thuộc tầng lớp lao động và những người đàn ông dễ bị tổn thương khác, những người có sức khỏe yếu, nghiện ngập, hoặc những người không đủ khả năng hối lộ để trốn thi hành trách nhiệm quân dịch. 

Các chính trị gia Âu châu phớt lờ điều này vì nó phục vụ lợi ích của họ: nguồn cung cấp nhân lực giá rẻ ổn định với sự bảo vệ yếu kém, hỗ trợ không đầy đủ và bồi thường chậm trễ cho những người thân của nạn nhân. Trong khi những người lái máy kéo, thợ sửa ống nước và công nhân nhà máy dành hàng tháng trời ở mặt trận, một bộ phận giới tinh hoa chính trị Ukraine đã biến chiến tranh thành một ngành kinh doanh. Các chính phủ Tây phương cho đến nay chỉ chú ý hạn chế đến tham nhũng trong lĩnh vực quốc phòng, ngay cả khi các vụ bê bối liên quan đến những cá nhân thân cận với Tổng thống Selenskyj, bao gồm cả cựu Bộ trưởng Quốc phòng Oleksiy Reznikov. Chiến tranh càng kéo dài, người dân Ukraine bình thường càng phải trả giá bằng mạng sống của mình. Họ không chỉ là con tin của Putin và quân đội của ông ta, mà còn là con tin của giới tinh hoa chính trị ở Ukraine và Liên minh Âu châu, những người coi chiến tranh đã trở thành hiện thực sống động.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-5-2026

  TRUMP ÁP THUẾ QUAN MỚI LÊN XE Ô TÔ NHẬP CẢNG CỦA EU - ĐIỀU NÀY CÓ THỂ BẮT ĐẦU CHO CUỘC CHIẾN THƯƠNG MẠI MỸ VÀ EU?

Nguồn tin từ AFP: Sau thông báo của Mỹ về việc tăng thuế nhập cảng đối với ô tô từ EU, Viện Ifo có trụ sở tại Munich đã cảnh báo về những hậu quả tiêu cực đối với tăng trưởng kinh tế của Đức trong năm nay, nếu như EU trả đũa bằng cách áp thuế đối với các sản phẩm của Mỹ. "Nếu điều này leo thang thành một cuộc chiến thương mại mới, Đức sẽ phải đối mặt với suy thoái kinh tế vào năm 2026", Giáo sư Clemens Fuest, Chủ tịch Viện Ifo, nói với tờ báo Bild.

Tổng thống Mỹ Trump hôm thứ Sáu 1-5, đã tuyên bố tăng đáng kể thuế nhập cảng đối với xe cộ từ EU. Mỹ dự định tăng thuế nhập cảng ô tô và xe tải từ EU sang Mỹ từ 15% lên 25%. Mức thuế mới dự kiến ​​sẽ có hiệu lực vào tuần tới. Theo Chủ tịch Fuest của Viện Ifo, việc tăng thuế sẽ giáng một đòn mạnh vào ngành kỹ nghệ ô tô Đức "trong tình hình vốn đã khó khăn".

Đức chiếm một phần lớn lượng xuất cảng ô tô từ EU và có khả năng sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng bởi mức thuế cao hơn. Việc tăng thuế lên 25% có thể được hiểu là "sự khởi đầu của một cuộc chiến kinh tế chống lại Đức", chuyên gia ô tô Ferdinand Dudenhöffer tuyên bố hôm thứ Bảy 2-5.

Nhà kinh tế học kiêm cố vấn cho Bộ trưởng Tài chính Đức Lars Klingbeil (SPD), Jens Südekum, nói với tờ báo "Bild" rằng EU trước tiên nên chờ xem liệu mức thuế tăng có thực sự được áp dụng hay không?. Ông khuyên Brüssel nên có "các biện pháp đối phó thích hợp" nếu lệnh áp thuế mới được thực hiện.

Thông báo về thuế quan của Trump được đưa ra ngay sau khi ông chỉ trích gay gắt Thủ tướng Đức Friedrich Merz (CDU). Trump kêu gọi Merz tập trung vào việc chấm dứt chiến tranh ở Ukraine thay vì "can thiệp" vào công việc nội bộ của Iran. Hơn nữa, Merz nên "chấn chỉnh lại đất nước thối nát của mình", tổng thống Mỹ tuyên bố trên truyền thông trực tuyến hôm thứ Năm. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-5-2026

NGOẠI TRƯỞNG Ý TAJANI ĐIỆN ĐÀM VỚI NGOẠI TRƯỞNG IRAN AGRAGHCHI - NHẰM GIẢM LEO THANG Ở TRUNG ĐÔNG

Tối thứ Bảy 2-5, Ngoại trưởng Ý Antonio Tajani đã điện đàm với ngoại trưởng Iran, Abbas Araghchi. Cuộc điện đàm tập trung vào tình hình Trung Đông và những diễn biến mới nhất trong cuộc chiến giữa Mỹ và Israel chống lại Iran.

Theo một tuyên bố chính thức, ông Tajani bày tỏ sự lo ngại sâu sắc của chính phủ Rome về tình hình căng thẳng leo thang trong khu vực. Ông nhấn mạnh rằng cần phải ngăn chặn bất kỳ sự leo thang nàotrong tương lai.

Ông Tajani nhắc lại sự cần thiết cấp bách phải đạt được thỏa thuận với Mỹ về lệnh ngừng bắn và việc mở lại eo biển Hormuz. Điều này sẽ giảm thiểu những hậu quả tiêu cực đối với an ninh lương thực và sự ổn định ở Phi châu. Tuyên bố, cho biết thêm, ông Tajani đã nêu những điểm này trong cuộc điện đàm với Ngoại trưởng Mỹ Rubio vào ngày 24 tháng 4.

Ông Rubio dự kiến ​​sẽ đến Rome vào tuần tới. Các cuộc đàm phán với Giáo hoàng Leo XIV và với các Ngoại trưởng Tajani và Guido Crosetto được lên kế hoạch vào thứ Năm và thứ Sáu. Điều này được xem là dấu hiệu của sự hòa giải giữa Mỹ, chính phủ Rome và Vatican.

Tajani: Chương trình hạt nhân quân sự của Iran là lằn ranh đỏ

Theo các nguồn tin ngoại giao, Tajani nhắc lại rằng việc Iran phát triển chương trình hạt nhân quân sự là lằn ranh đỏ đối với Ý. Điều này có thể châm ngòi cho một cuộc chạy đua vũ trang hạt nhân nguy hiểm khắp Trung Đông, với những hậu quả nghiêm trọng đối với an ninh quốc tế.

Cuộc đàm phán cũng đề cập đến tình hình ở Libanon. Cả hai bên nhấn mạnh rằng một lệnh ngừng bắn lâu dài phải là ưu tiên hàng đầu.

Bộ Ngoại giao Ý tuyên bố rằng Iran phải xử dụng ảnh hưởng của mình đối với Hisbollah để bảo đảm rằng tổ chức này ngay lập tức ngừng các cuộc tấn công vào Israel và đóng góp vào một nền hòa bình ổn định, được cả hai bên cùng hỗ trợ.

Tajani cũng tái khẳng định cam kết của Ý trong việc ủng hộ và tích cực tham gia vào các nỗ lực của cộng đồng quốc tế nhằm đạt được hòa bình, an ninh và ổn định ở Trung Đông. Các liên lạc về ngoại giao với tất cả các đối tác trong khu vực cần phải được duy trì.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-5-2026

    NHẬT BẢN MỘT DIỆN MẠO MỚI - VỚI NHỮNG VIỆC LÀM NHẰM THAY                                                      ĐỔI LỊCH SỬ

Câu nói của Thủ tướng Nhật Bản gây bất ngờ đến mức một số tờ báo cho rằng nó xứng đáng được giật tít riêng: "Bà ấy cần ngủ nhiều hơn một chút", bà Sanae Takaichi tâm sự với một đồng nghiệp cũ trong đảng. Điều này xảy ra chỉ 6 tháng sau khi bà nhậm chức với tuyên bố muốn "làm việc, làm việc, làm việc" để đưa Nhật Bản trở lại vũ đài quốc tế, và đã thường xuyên triệu tập các cuộc họp đột xuất lúc 3 giờ sáng.

Người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo chính phủ ở Tokyo đã không hề nương tay. Chỉ trong tuần qua, chính phủ của bà đã khởi xướng 2 thay đổi xứng đáng được gọi là "lịch sử". Bà đã dỡ bỏ phần lớn các hạn chế việc xuất cảng "vũ khí sát thương" được áp dụng từ Thế chiến II và, gần như đồng thời, quyết định thành lập một cơ quan tình báo nhằm giúp đất nước kiên cường hơn trước các mối đe dọa từ cả bên trong và bên ngoài, và độc lập khỏi thông tin từ các cơ quan tình báo nước ngoài.

Không còn theo chủ nghĩa hòa bình

Cả hai bước đi này đều thể hiện một diện mạo mới của Nhật Bản, một nước đã cam kết theo chủ nghĩa hòa bình sau thất bại trong Thế chiến II. Nhật Bản ngày càng cảm thấy bị đe dọa bởi sự tăng cường sức mạnh quân sự của các nước láng giềng Trung Quốc, Nga và Triều Tiên, đồng thời không còn muốn dựa dẫm một cách mù quáng vào sự đảm bảo an ninh của Hoa Kỳ đã tồn tại nhiều thập niên qua.

Trong khi Bà Takaichi theo chủ nghĩa dân tộc bảo thủ và ông Donald Trump thích tự thể hiện mình là bạn thân, đã thăm nhau ở Tokyo và Washington kể từ khi nhậm chức vào tháng 10, tổng thống lại yêu cầu cả Nhật Bản và Âu châu cam kết nhiều hơn đối với an ninh quân sự của chính họ và không hề nương tay với nền kinh tế lớn thứ ba thế giới trong các bài phát biểu chỉ trích thuế quan của mình. Với cuộc tấn công bất ngờ vào Iran, ông cũng gần như cắt đứt hoàn toàn nguồn cung năng lượng của nước này từ vùng Vịnh và thậm chí còn đưa ra một sự so sánh tế nhị với cuộc tấn công Trân Châu Cảng của Nhật Bản.

Quan hệ đối tác với Hoa Kỳ vẫn rất cần thiết đối với Tokyo. Tuy nhiên, để đáp lại yêu cầu của ông Trump về việc Nhật Bản điều động tàu chiến đến eo biển Hormuz, bà Takaichi đã nhắc lại tuyên bố từ phía Âu châu rằng nhiệm vụ như vậy chỉ có thể thực hiện được sau khi có lệnh ngừng bắn và trên cơ sở pháp lý rõ ràng. Cả việc nới lỏng các quy định xuất cảng vũ khí và các kế hoạch tình báo đều là những nỗ lực nhằm định vị Nhật Bản như một cường quốc tầm trung tự tin trong một thế giới nơi các cường quốc lớn như Mỹ, Trung Quốc và Nga, những nước này ngày càng cố gắng chi phối các quy tắc giữa họ. Để đạt được mục tiêu này, bà Takaichi đang tìm kiếm mối quan hệ gần gũi hơn với các cường quốc tầm trung cùng chí hướng và nhận được sự ủng hộ đáng kể: kể từ khi nhậm chức vào tháng 10, người đứng đầu chính phủ của tất cả các nước G7, từ Macron và Starmer đến Meloni và Carney, đều đã đến thăm Tokyo, ngoại trừ Thủ tướng Đức Friedrich Merz.

Vào tháng 3, Bộ trưởng Quốc phòng Đức Boris Pistorius đã đến thăm Nhật Bản và cùng với ngoại trưởng Nhật Bản, nhấn mạnh mối quan hệ đối tác chặt chẽ giữa hai nước trước các tàu chiến của Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản. Ngành kỹ nghệ vũ khí Đức cũng dự định hưởng lợi từ việc nới lỏng các quy định xuất cảng  vũ khí, và đồng thời giảm bớt sự phụ thuộc vào Mỹ. Ví dụ, động cơ mới cho hỏa tiễn hành trình Taurus có thể không đến từ Mỹ, mà từ tập đoàn Kawasaki Heavy Industries của Nhật Bản.

Hỏa tiễn tầm trung mới

Tuy nhiên, Nhật Bản không chỉ thể hiện sức mạnh của mình thông qua các luật mới. Quốc gia này đang chế tạo các hỏa tiễn tầm trung mới do trong nước phát triển tại các hòn đảo phía tây nam. Khác với các loại vũ khí trước đây, những hỏa tiễn này được chế tạo không chỉ để phòng thủ trước các cuộc tấn công từ tàu chiến và máy bay. Với tầm bắn được mở rộng, chúng cũng có thể tấn công các mục tiêu dọc bờ biển Trung Quốc và ở Bắc Hàn. Trong một cuộc tập trận quy mô lớn chung với Hoa Kỳ và Philippines, Lực lượng Phòng vệ Nhật Bản gần đây đã tham gia với 1.400 binh sĩ, lần đầu tiên đảm nhận vai trò lãnh đạo.

Tuy nhiên, độ tin cậy của những lời cam kết trung thành từ các cường quốc trung ương vẫn còn phải chờ xem. Kịch bản nghiêm trọng nhất sẽ là một cuộc xâm lược Đài Loan của Trung Quốc. Bắc Kinh coi hòn đảo này là một tỉnh ly khai, và bà Takaichi là người ủng hộ hòn đảo kỹ nghệ cao tự trị và dân chủ này từ lâu trước khi bà lên nắm quyền thủ tướng. Đài Loan chỉ cách các đảo của Nhật Bản 100 km. Việc phong tỏa eo biển với Trung Quốc đại lục sẽ gây ra hậu quả tàn khốc hơn nhiều đối với nguồn cung và xuất cảng của Nhật Bản, giống như so với việc phong tỏa eo biển Hormuz.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 4-5-2026

Thứ Bảy, 2 tháng 5, 2026

 UKRAINE PHỚT LỜ CUỘC ĐIỆN ĐÀM GIỬA TRUMP VÀ PUTIN

Nguồn tin từ : New York Times, KIIS, Unian) (bme) -  Sau nhiều tháng ngoại giao không hiệu quả, Kiew đành chấp nhận số phận: thế nên các cuộc điện đàm giữa Donald Trump và Vladimir Putin ngày càng vấp phải sự thờ ơ từ phía Ukraine.

Kiew – Tổng thống Nga Wladimir Putin và Tổng thống Mỹ Donald Trump đã có cuộc điện đàm đầu tiên trong năm vào thứ Tư tuần trước (29 tháng 4). Tại Kiew, điều này chỉ nhận được những cái nhún vai. Tổng thống Ukraine Wolodymyr Selenskyj bình luận vào ngày hôm sau trên X rằng ông đã chỉ thị các đại diện Ukraine liên hệ với nhóm của Trump “và làm rõ chi tiết đề xuất ngừng bắn ngắn hạn của Nga”. Kiew muốn tìm hiểu “chính xác thì điều này là gì, vài giờ đảm bảo an ninh cho một cuộc duyệt binh ở Moskau hay điều gì đó hơn thế nữa”, tổng thống nói.

Selenskyj đang đề cập đến cuộc duyệt binh thường niên được tổ chức tại Moskau vào ngày 9 tháng 5 để kỷ niệm chiến thắng của Liên Xô trước Đức Quốc xã trong Thế chiến II. Tổng thống Putin phát động chiến tranh chống Ukraine vào ngày 24 tháng 2 năm 2022, nhưng theo Điện Kremlin, trong một cuộc điện đàm với Donald Trump, ông đã đề nghị "ra lệnh ngừng bắn trong suốt thời gian diễn ra lễ kỷ niệm Ngày Chiến thắng".

Oleksandr Merezhko, chủ tịch ủy ban đối ngoại của Quốc hội Ukraine, giải thích phản ứng thờ ơ của Kiew đối với cuộc gọi này: "Chúng tôi không còn mấy quan tâm đến những lời kêu gọi như vậy vì chúng không mang lại kết quả cụ thể." Tuy nhiên, đồng thời, họ đang cố gắng hết sức "để duy trì mối quan hệ làm việc mang tính xây dựng với Trump," Merezhko nói với tờ New York Times (NYT).

Đây là lý do đằng sau đề xuất hòa bình của Nga vào ngày 9 tháng 5: Tổng thống Selenskyj nhấn mạnh hôm thứ Năm 30-4, Ukraine đang đề nghị một lệnh ngừng bắn dài hạn, "an ninh đáng tin cậy và được đảm bảo cho người dân," và hòa bình lâu dài. "Ukraine sẵn sàng nỗ lực hướng tới điều này bằng bất kỳ hình thức nào có phẩm giá và hiệu quả," tổng thống tiếp tục. 

Các nhà quan sát tin rằng Kiew sẽ đồng ý với lệnh ngừng bắn ngắn hạn vào khoảng ngày 9 tháng 5. Tuy nhiên, điều này có lẽ không phải vì họ kỳ vọng nó sẽ mang lại hòa bình lâu dài, mà là để tránh làm phật lòng ông Trump.

Theo ông Merezshko, đề nghịt ngừng bắn của Ngatheer hiện mối lo ngại của Nga rằng Ukraine, với kho vũ khí tầm xa ngày càng lớn mạnh, có thể làm gián đoạn cuộc duyệt binh truyền thống ở Moskau. Năm ngoái, Điện Kremlin đã đơn phương tuyên bố ngừng bắn từ ngày 8 đến ngày 10 tháng 5 năm 2025. Vào thời điểm đó, người ta tuyên bố rằng Putin đã ra lệnh chấm dứt hoàn toàn các hành động thù địch vì lý do nhân đạo vào Ngày Chiến thắng, ngày 9 tháng 5. Khi Kiew đề nghị gia hạn lệnh ngừng bắn lên 30 ngày, Moskau đã bác bỏ ý tưởng này.

Đại đa số người Ukraine (71%) cũng không tin rằng các cuộc đàm phán hiện tại có thể mang lại hòa bình lâu dài, theo một cuộc khảo sát của Viện Xã hội học Quốc tế Kiew. Hơn nữa, phần lớn người được hỏi (62%) bác bỏ các nhượng bộ lãnh thổ như từ bỏ vùng Donbass, ngay cả khi đổi lấy sự đảm bảo an ninh từ Mỹ và Âu châu. So với các kết quả khảo sát trước đây, sự hoài nghi trong dân số Ukraine gần đây đã tăng nhẹ. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 3-5-2026