Thứ Năm, 6 tháng 8, 2026

QUÂN ĐỘI PUTIN LẠI SUY YẾU - MỘT TRUNG TƯỚNG CỦA NGA ĐÃ THIỆT MẠNG TRONG VỤ NỔ Ở MOSCOW

Theo nguồn tin từ News.de , ngày 6-8-2026: Quân đội Nga vừa mất thêm một sĩ quan cao cấp: Trung tướng Igor Yerusalimov đã thiệt mạng trong một vụ nổ tại Moscow. Các tình tiết xung quanh vụ tấn công chết người này vẫn chưa được làm rõ.

Theo các báo cáo truyền thông, một vụ nổ tại một nhà hàng sang trọng ở Moscow đã cướp đi sinh mạng của nhiều người. Trung tướng Igor Yerusalimov, một trong những sĩ quan cao cấp nhất quân đội Nga, được cho là nằm trong số các nạn nhân. Lễ an táng ông sau đó được cho là đã diễn ra dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt và hầu như không có sự chứng kiến ​​của công chúng.

Vụ nổ tại tiệc sinh nhật của quan chức quân sự cấp cao

Theo tờ *Express*, vụ nổ xảy ra trong lễ kỷ niệm sinh nhật lần thứ 55 của Thượng tướng Alexander Chaiko, Tư lệnh Lực lượng Hàng không không gian Nga. Nhiều quân nhân, chính trị gia và các vị khách cao cấp khác đang có mặt tại nhà hàng ở Moscow thì một vật nổ được kích hoạt.

Các báo cáo cho biết Trung tướng Igor Yerusalimov đang ở bên ngoài tòa nhà khi một nhân viên an ninh đang kiểm tra một người phụ nữ mang theo món quà được cho là dành cho chủ tiệc. Vụ nổ xảy ra ngay sau đó.

5 người thiệt mạng và nhiều người bị thương

Dựa trên thông tin hiện có, tổng cộng có5người thiệt mạng, bao gồm ông Yerusalimov, người phụ nữ mang gói quà và một nhân viên an ninh. Chín người khác bị thương.

Thượng tướng Alexander Chaiko được cho là đã sống sót sau vụ tấn công mà không bị thương tích. Tuy nhiên, các báo cáo cho biết con gái ông bị chấn thương sọ não nghiêm trọng, trong khi con rể ông được cho là đã thiệt mạng trong vụ nổ.

Lễ an táng bí mật dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt

Truyền thông Nga đưa tin rằng ông Yerusalimov đã được an táng ngay sau đó tại Nghĩa trang Troyekurovskoye ở Moscow. Lễ tang được cho là đã diễn ra với các biện pháp an ninh nghiêm ngặt và không có sự tham gia đông đảo của công chúng. Kênh Telegram VKCh-OGPU, vốn được coi là có nhiều mối liên hệ trong giới an ninh Nga, cũng đưa tin rằng vị tướng này từng được đích thân Tổng thống Vladimir Putin thăng cấp hai lần trong sự nghiệp của mình.

Điện Kremlin giữ im lặng – tình tiết vụ việc chưa rõ ràng

Cho đến nay, Điện Kremlin vẫn chưa chính thức xác nhận danh tính của tất cả những người thiệt mạng hay các tình tiết xung quanh vụ tấn công. Các báo cáo truyền thông có đề cập đến những đồn đoán về khả năng có sự tham gia của cơ quan tình báo Ukraine; tuy nhiên, hiện chưa có xác nhận độc lập nào về vấn đề này.

Với cái chết của ông Yerusalimov, Nga lại một lần nữa mất đi một sĩ quan cao cấp. Kể từ khi Nga phát động cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine, nhiều vị tướng đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công hoặc hoạt động tác chiến. Vẫn còn phải chờ xem sự việc mới nhất này sẽ mang lại hậu quả gì đối với giới lãnh đạo quân sự Nga.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026  

 ĐÓNG CÁC LOẠI TÀU CHIẾN MỚI THUỘC LỚP "TRUMP" CÓ THỂ TIÊU TỐN 275 TỶ USD

Nguồn tin AFP, ngày 5 tháng 8: Các tàu chiến mới do Tổng thống Mỹ Donald Trump đề  nghị và được đặt theo tên ông, có thể tiêu tốn khoản ngân sách lên tới 275 tỷ USD (khoảng 238 tỷ Euro). Con số này được Văn phòng Ngân sách Quốc hội (CBO), cơ quan cố vấn cho Quốc hội Mỹ về các vấn đề ngân sách và kinh tế, công bố vào thứ Tư 5-8. Qua đó, các tàu thuộc lớp "Trump" sẽ trở thành những tàu chiến đắt giá nhất trong lịch sử Mỹ.

Trong một báo cáo, CBO cho biết chiếc đầu tiên trong loạt tàu chiến chạy bằng năng lượng hạt nhân này sẽ có chi phí khoảng 23,4 tỷ USD. Các tàu tiếp theo, dự kiến ​​được mua sắm từ nay đến năm 2056, sẽ có chi phí trung bình là 18 tỷ USD. Để so sánh, tàu sân bay lớn nhất thế giới hiện nay là chiếc USS *Gerald R. Ford* có chi phí khoảng 13,3 tỷ USD (tính theo thời điểm năm 2008).

Việc đặt tên một lớp tàu theo tên một tổng thống đương nhiệm được coi là điều hiếm thấy; theo truyền thống, vinh dự này thường dành cho các chính trị gia sau khi họ đã rời nhiệm sở. Ông Trump đã công bố kế hoạch này vào tháng 12. Các tàu mới sẽ được trang bị pháo và hỏa tiễn, đồng thời được thiết kế để mang theo những hệ thống vũ khí chưa được phát triển hoàn thiện, chẳng hạn như vũ khí Laser và vũ khí siêu thanh. Chúng cũng có thể được trang bị hỏa tiễn hành trình phóng từ biển mang đầu đạn hạt nhân.

Các tàu này sẽ có lượng giãn nước từ 30.000 đến 40.000 tấn. Kích thước này lớn hơn đáng kể so với các tàu khu trục và tàu tuần dương hiện đang được Hải quân Mỹ xử dụng, mặc dù vẫn nhỏ hơn các thiết giáp hạm lớp *Iowa* từng phục vụ trong hải quan cho đến những năm 1990. 

Xét về số lượng tàu chiến, Mỹ đã tụt hậu đáng kể so với Trung Quốc, quốc gia đang đóng mới tàu thuyền với tốc độ nhanh chóng.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026  

 TRUMP TẤN CÔNG ỨNG CỬ VIÊN THƯỢNG VIỆN ĐẢNG DÂN CHỦ DAVID RECH - SAU CHIẾN THẮNG CỦA  ÔNG NÀY

Bài viết của David Rech trên DIE ZEIT, ngày 6-8:  Sau chiến thắng bầu cử của ứng cử viên Dân chủ El-Sayed, tổng thống Mỹ đã xúc phạm đến ông này, và gọi ông là kẻ bài Do Thái. 350.000 người Haiti làm việc tại Mỹ đã mất quy chế được bảo vệ.

Trump tấn công ứng cử viên Dân chủ El-Sayed sau chiến thắng bầu cử

Tổng thống Mỹ Donald Trump đã công kích bằng lời nói ứng cử viên Dân chủ Abdul El-Sayed. Ông gọi El-Sayed là "kẻ thua cuộc cộng sản" và cáo buộc ông, trong số những điều khác, là bài Do Thái. El-Sayed, được coi là người tiến bộ, trước đó đã giành chiến thắng trong cuộc bầu cử sơ bộ được công khai rộng rãi ở Michigan cho một ghế trong Thượng viện Mỹ. Cuộc bầu cử sơ bộ ở Michigan quyết định ai sẽ đại diện cho đảng Dân chủ trong cuộc bầu cử quốc hội vào ngày 3 tháng 11 cho một ghế Thượng viện ở Washington. El-Sayed kêu gọi đảng của mình đoàn kết chống lại Trump "tham nhũng trong lịch sử" và đảng Cộng hòa.

Khoảng 350.000 người Haiti tại Mỹ đang mất quy chế được bảo vệ tạm thời và do đó mất giấy phép lao động. Một thẩm phán liên bang Mỹ đã dỡ bỏ lệnh cấm trước đó đối với quyết định của chính quyền Tổng thống Donald Trump. Thẩm phán Ana Reyes đã ra lệnh này sau khi Tòa án Tối cao Mỹ giữ nguyên quyết định của chính quyền cho phép chương trình quy chế được bảo vệ hết hạn vào ngày 25 tháng 6. Những người Haiti bị ảnh hưởng bởi quyết định này đã đệ đơn kiện cáo buộc chính phủ phân biệt chủng tộc, nhưng họ đã thua kiện.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026 

VẤN ĐỀ THIẾU HỤT ĐẠN DƯỢC CỦA MỸ CŨNG TRỞ THÀNH VẤN ĐỀ CỦA ÂU CHÂU

Nguồn tin từ Frankfurter Allgemeine Zeitung: Liệu Hoa Kỳ có thực sự đã sử dụng hết gần 80% kho dự trữ hệ thống phòng thủ hỏa tiễn THAAD hay không là điều mà ít người ở Pentagon biết chắc chắn. Việc Bộ trưởng Quốc phòng Hegseth phủ nhận một báo cáo truyền thông tương ứng không có nghĩa là siêu cường này vẫn còn đạn dược dự trữ. Chính Hegseth đã thừa nhận trong một phiên điều trần tại Thượng viện cách đây một thời gian rằng kho dự trữ đạn dược của Mỹ cần được bổ sung.

Những vấn đề chiến thuật nghiêm trọng

Như thường lệ đối với Trump và những người của ông, họ chủ yếu đổ lỗi cho Biden về điều này. Điều này không hoàn toàn sai, vì chính quyền trước đây đã nhượng lại một số nguồn lực cho Ukraine và Israel. Nhưng các cuộc tấn công quân sự của chính Trump, bắt đầu với các cuộc tấn công chống lại lực lượng Houthi, cũng đang gây ra tác động.

Trong cuộc chiến với Iran, tình trạng thiếu hụt đạn dược hiện nay có thể gây ra những vấn đề chiến thuật nghiêm trọng. Người Mỹ phải đánh giá xem họ có thể tiếp tục bảo vệ đầy đủ các căn cứ của mình trong khu vực và các đồng minh của họ trong bao lâu. Việc Trump tìm kiếm một giải pháp đàm phán nhanh chóng cũng có thể liên quan đến điều này.

Tất cả những điều này cũng là một vấn đề liên qua đối với Âu châu. Tại Ukraine, hậu quả của việc thiếu hệ thống phòng thủ hỏa tiễn ngày càng trở nên rõ rệt hơn mỗi đêm. Lời hứa của Trump rằng Ukraine có thể sản xuất tên lửa Patriot theo giấy phép vẫn chưa thành hiện thực.

Đức cũng tiếp tục dựa vào hệ thống Patriot để phòng không, mặc dù chỉ riêng Mỹ cũng có thể mất nhiều năm để bổ sung kho vũ khí của mình. Ở đây, Âu hâu cũng nên trở nên độc lập hơn; các lựa chọn thay thế của Âu châu hoàn toàn khả thi.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026 

THIẾU THỐN MỌI BỀ - NÊN CÁC THƯƠNG VỤ ĐÓNG TÀU NGẦM CỦA MỸ TRỊ GIÁ 76 TỶ USD ĐANG GẶP RẮC RỐI  

Artikel von Uwe Kerkow trên Telepolis, ngày 5-8-2026: Mặc dù đã đạt được thỏa thuận trị giá 76,6 tỷ đô la để đóng 14 tàu ngầm hạt nhân, Hải quân Mỹ vẫn phải đối mặt với sự chậm trễ lớn do tắc nghẽn tại các lò phản ứng và xưởng đóng tàu.

Vào cuối tháng 7, Hải quân Mỹ đã trao hợp đồng lịch sử trị giá 76,6 tỷ đô la cho các xưởng đóng tàu General Dynamics Electric Boat và HII-Newport News Shipbuilding. Số tiền này được dùng để tài trợ cho việc xây dựng tổng cộng 14 tàu ngầm hạt nhân mới: 9 tàu ngầm tấn công lớp Virginia và 5 tàu ngầm lớp Columbia, như Hải quân Mỹ đã thông báo.

Trong số 76,6 tỷ đô la, 42,1 tỷ đô la được dành cho lớp Virginia và 29,5 tỷ đô la cho lớp Columbia. 5 tỷ đô la còn lại được dành cho việc cải thiện nhân sự. Những khoản tiền này nhằm mục đích giúp giải quyết các vấn đề mà các công ty đã gặp phải trong những năm gần đây liên quan đến việc đáp ứng thời hạn.

Mục tiêu của Hải quân Mỹ với dự án này là "củng cố ưu thế dưới nước của mình". Mục tiêu: chế tạo một tàu ngầm lớp Columbia và 2 tàu ngầm lớp Virginia mỗi năm vào năm 2031.

Hợp đồng này là một phần của kế hoạch 30 năm mang tên "Hạm đội Vàng", theo tờ Defense Post, nhằm mục đích tăng hạm đội hải quân Mỹ lên hơn 450 tàu. Hiện tại, Hải quân đang vận hành 291 tàu chiến, thấp hơn đáng kể so với mức tối thiểu 355 tàu theo quy định của pháp luật.

Khủng hoảng đóng tàu ở Mỹ: Chỉ còn 5.000 nhà cung cấp cho việc đóng tàu ngầm.

Tuy nhiên, những kế hoạch đầy tham vọng này đang gặp phải mối đe dọa đối với nền tảng công nghiệp. Số lượng nhà cung cấp cho việc đóng tàu ngầm đã giảm từ khoảng 17.000 vào cuối Chiến tranh Lạnh xuống chỉ còn 5.000. Các xưởng đóng tàu còn lại đang phải vật lộn với sự chậm trễ và thường xuyên vượt quá ngân sách.

Ví dụ, việc sản xuất lò phản ứng hạt nhân cho tàu ngầm tập trung vào một nhà cung cấp duy nhất - BWX Technologies. Tình trạng tắc nghẽn này càng trầm trọng hơn do một chương trình song song, như báo cáo của tạp chí thương mại Navy Lookout.

Và Hải quân đã quyết định trang bị động cơ đẩy hạt nhân cho các thiết giáp hạm lớp Trump mới theo kế hoạch. Những tàu này dự kiến ​​sẽ nhận được cùng loại lò phản ứng A1B như các hàng không mẫu hạm lớp Ford.

Động cơ đẩy hạt nhân cho tàu ngầm, thiết giáp hạm và Hàng không mẫu hạm

Vấn đề: Các thiết giáp hạm hiện đang cạnh tranh trực tiếp với các chương trình tàu ngầm về linh kiện lò phản ứng và nhân sự có trình độ. Lò phản ứng hạt nhân được đặt hàng trước 2 đến3 năm so với thời điểm đóng tàu mà chúng được lắp đặt. Do đó, bất kỳ sự gián đoạn nào cũng sẽ có tác động đáng kể từ rất sớm.

Hơn nữa, việc đóng tàu mặt nước chạy bằng năng lượng hạt nhân ở Mỹ chỉ giới hạn ở một xưởng đóng tàu duy nhất: HII Newport News. Xưởng đóng tàu này hiện đang gặp khó khăn với sự chậm trễ trong việc giao các tàu sân bay lớp Ford. Xưởng đóng tàu duy nhất khác được chứng nhận cho công việc hạt nhân, General Dynamics Electric Boat ở Groton, chỉ chuyên đóng tàu ngầm.

Quốc hội đã yêu cầu Hải quân giải thích làm thế nào, với chương trình thiết giáp hạm, họ sẽ tránh làm gián đoạn việc đóng các tàu sân bay lớp Ford và toàn bộ cơ sở công nghiệp hạt nhân. Mối lo ngại là có cơ sở: Chương trình tàu ngầm lớp Columbia, nhằm tối tân hóa lực lượng răn đe hạt nhân trên biển của Mỹ, đã bị chậm tiến độ. Việc đóng mới các tàu ngầm lớp Virginia cũng đang diễn ra dưới tốc độ mà Hải quân Mỹ yêu cầu.

Tàu ngầm lớp Columbia với nhiệm vụ chiến lược

Các tàu ngầm lớp Columbia mang hỏa tiễn đạn đạo hạt nhân và do đó là một phần của bộ 3 hạt nhân của Mỹ. Những tàu ngầm này có ưu tiên mua sắm cao nhất trong Hải quân Mỹ. Mỗi tàu sẽ được trang bị 16 ống phóng tên lửa UGM-133 Trident D5.

Theo Hải quân, những chiếc tàu này sẽ là những tàu ngầm yên tĩnh nhất từng được chế tạo. Chúng sử dụng hệ thống động cơ đẩy điện và động cơ phản lực bơm thay vì chân vịt thông thường. Những chiếc tàu đầu tiên thuộc lớp này dự kiến ​​sẽ đi vào hoạt động năm 2031. Điều này nâng tổng số tàu ngầm lớp Columbia đang trong hợp đồng lên 7 chiếc.

Lớp Virginia được thiết kế làm tàu ​​ngầm tấn công

Mặt khác, lớp Virginia đóng vai trò là tàu ngầm tấn công. Hải quân hiện đang vận hành 26 tàu ngầm thuộc lớp này, và ít nhất 23 chiếc nữa sẽ được đóng mới. Các tàu ngầm mới sẽ có thêm một phần thân tàu, cho phép chúng mang theo số lượng hỏa tiễn hành trình nhiều hơn đáng kể.

Tàu ngầm Block VI cũng được trang bị khả năng tàng hình được cải tiến và hệ thống cảm biến tiên tiến. Chúng được thiết kế để hoạt động cả ở vùng biển khơi và vùng biển ven bờ.

1,84 tỷ đô la bị lãng phí

Tuy nhiên, kinh nghiệm trong quá khứ cho thấy việc thực hiện những kế hoạch như vậy khó khăn như thế nào. Một chương trình hiện đại hóa trước đây cho hạm đội tàu tuần dương của Hải quân đã thất bại, như Naval News đã  tin.

Năm 2024, Văn phòng Trách nhiệm Giải trình Chính phủ Hoa Kỳ (GAO) đã xác định việc thiếu kế hoạch và sự chuẩn bị dài hạn là nguyên nhân chính dẫn đến thất bại của chương trình hiện đại hóa tàu tuần dương. Hơn 9.000 sửa đổi hợp đồng đã được thực hiện, dẫn đến sự chậm trễ và việc mở rộng dần phạm vi dự án.

Hải quân Hoa Kỳ đã chi khoảng 3,7 tỷ đô la để tối tân hóa 7 tàu tuần dương lớp Ticonderoga, với mục tiêu kéo dài tuổi thọ của chúng đến năm 2030. Tuy nhiên, 1,84 tỷ đô la trong số tiền này đã được phân bổ cho 4 tàu tuần dương chưa bao giờ được hạ thủy.

Liệu Úc có bị bỏ lỡ cơ hội?

Những nút thắt cổ chai trong ngành công nghiệp cũng đang gây ra những hậu quả quốc tế. Theo thỏa thuận hợp tác AUKUS, Hoa Kỳ đã hứa với Úc việc bán tàu ngầm lớp Virginia. Nhưng chính những xưởng đóng tàu, nhà cung cấp lò phản ứng và công nhân lành nghề được giao nhiệm vụ chế tạo những tàu ngầm này hiện đã hoạt động hết công suất.

Nhiều nhà quan sát cũng nghi ngờ về tính khả thi lâu dài của chương trình đóng tàu chiến. Do đó, Quốc hội đang ủng hộ dự án tàu khu trục chạy bằng động cơ thông thường, dự án DDG(X), để thay thế các tàu tuần dương lớp Ticonderoga và các tàu lớp Burke.

Các nhà phân tích ước tính rằng mục tiêu của Hải quân về việc vận hành 78 tàu ngầm, 66 tàu ngầm tấn công và 12 tàu ngầm mang thỏa tiễn đạn đạo, sẽ không đạt được cho đến những năm 2050. Câu hỏi đặt ra là liệu tốc độ sản xuất có thể theo kịp tốc độ loại bỏ các tàu ngầm cũ hay không?. 

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026  

TRUMP ĐỐI MẶT VỚI NHỮNG CÁO BUỘC GAY GẮT  "KẺ THUA CUỘC VÀ GIAN LẬN" - SAU KHI VIDEO MỚI ĐƯỢC TUNG RA

Nguồn, bài viết của Nicolai Haugsted trên Dagens.de, ngày 5-8:  Donald Trump một lần nữa phải đối mặt với những cáo buộc về hành vi của mình trên sân golf sau khi ăn mừng chiến thắng tại một giải vô địch câu lạc bộ khác. Giới phê bình đang đặt câu hỏi liệu chiến thắng đó có thực sự quyết định như tổng thống tuyên bố hay không?.

Vụ tranh cãi mới nhất nổ ra sau khi Trump tự xưng là nhà vô địch tại câu lạc bộ golf của mình ở Bedminster, New Jersey, và sau đó công bố đoạn Video ghi lại cú đánh chiến thắng, điều này nhanh chóng trở thành chủ đề được bàn tán sôi nổi trên mạng.

Trump đã tham gia cả Giải vô địch Câu lạc bộ Cao cấp Nam và Giải vô địch Câu lạc bộ Siêu Cao cấp Nam tại Câu lạc bộ Golf Quốc gia Trump Bedminster vào ngày 2 tháng 8.

Ngay sau sự kiện, ông đã thông báo chiến thắng của mình trên Truth Social, tuyên bố đã kết thúc với số điểm 70 mặc dù có rất ít thời gian luyện tập do nhiệm vụ tổng thống.

“Cú đánh chiến thắng tại Giải vô địch Câu lạc bộ Bedminster! Cảm ơn tất cả những người tham gia. Tôi đã thắng với số điểm 70… Đó gọi là TÀI NĂNG, và tôi có nó, còn họ thì không!”

Video do Trump công bố cho thấy cú đánh mà ông gọi là cú đánh chiến thắng, nhưng đoạn phim ngay lập tức gây ra tranh luận trên mạng xã hội, nơi người dùng đặt câu hỏi liệu nó có mô tả chính xác các sự kiện trên sân golf hay không.

"Xem cái trò này giả tạo thế nào khi quả bóng dừng lại. Đúng là một kẻ thua cuộc và gian lận," một người dùng viết trên X.

Những cáo buộc cũ lại nổi lên

Những câu hỏi về phép tắc chơi golf của Trump không phải là điều mới mẻ. Nhà báo thể thao Rick Reilly đã dành cả một cuốn sách, "Commander in Cheat" (Chỉ huy gian lận), để nói về những cáo buộc liên quan đến hành vi của tổng thống trong các vòng chơi golf. Trong số những lời cáo buộc được đưa ra trong cuốn sách có một giai thoại từ Câu lạc bộ Golf Winged Foot.

"Tại Winged Foot, nơi Trump là thành viên, các Caddie đã quá quen với việc nhìn thấy ông đá bóng trở lại Fairway đến nỗi họ đặt biệt danh cho ông là Pelé."

Trump đã nhiều lần phủ nhận các cáo buộc rằng ông gian lận trong golf.

Đoạn phim mới được công bố đã gây ra một làn sóng chỉ trích khác trên mạng, với một số người dùng cho rằng chính video này đã đặt ra câu hỏi về cách cú đánh chiến thắng diễn ra. Chưa có bằng chứng nào được đưa ra để chứng minh rằng Trump đã vi phạm luật trong giải đấu Bedminster, và những cáo buộc trên mạng xã hội vẫn chưa được chứng minh.

Trump thường xuyên khoe khoang thành công của mình tại các giải vô địch câu lạc bộ, với các báo cáo cho thấy ông đã giành được hơn 40 chiến thắng tại các sân golf mà ông sở hữu.

Những cáo buộc trước đây cũng đến từ bên ngoài giới golf. Nam diễn viên Samuel L. Jackson đã công khai tuyên bố vào năm 2016 rằng Trump đã gian lận trong cờ bạc, trong khi đoạn phim được quay năm ngoái trong một chuyến đi chơi golf đến Scotland cũng thu hút sự chú ý đáng kể sau khi dường như cho thấy một người nhặt bóng làm rơi bóng trước mặt tổng thống.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026   

 GIỜ ĐÂY, MỌI VIỆC ĐỀU QUANCHO SỰ PHÒNG THỦ CỦA ĐÀI LOAN TRƯỚC SỨC MẠNH CỦA TRUNG QUỐC

Theo bài viết của Patrick Diekmann trên t.online, ngày 6-8-2026:  Đài Loan đang chuẩn bị cho một cuộc tấn công tiềm tàng từ Trung Quốc nghiêm chỉnh hơn bao giờ hết. Hòn đảo này đang thay đổi toàn bộ chiến lược phòng thủ, bởi vì Tập Cận Bình đang thay đổi luật chơi ở eo biển Đài Loan.

Ngay cả trước khi mặt trời mọc, xe tăng chiến đấu đã lăn bánh trên đường phố Đài Trung. Các tàu hải quân rời cảng, trực thăng tấn công bay lượn trên bờ biển phía tây, và lực lượng dự bị chiếm giữ vị trí trên các bãi biển của eo biển Đài Loan. Ngay sau đó, điện thoại di động im bặt. Mạng bị hạn chế, còi báo động không kích hú vang, và các cơ quan chính phủ chuyển sang chế độ khủng hoảng. Hình ảnh trên truyền hình Đài Loan cho thấy đất nước đã ở trong tình trạng chiến tranh.

Đây là cuộc tập trận quân sự lớn nhất của quốc đảo dân chủ này trong năm nay, nó được gọi là "Han Kuang", có nghĩa là "Huy hoàng của Han". Trong mười ngày, binh lính, lực lượng dự bị và chính quyền dân sự đang diễn tập cho một kịch bản thực tế. Họ đang thực hành các cuộc tấn công hỏa tiễn, tấn công mạng, phòng thủ cảng và bảo vệ tàu tiếp tế. Ngay cả người dân cũng tham gia vào các cuộc diễn tập. Đài Loan đang chuẩn bị cho một cuộc chiến mà không ai mong muốn, nhưng ngày càng nhiều người ở thủ đô Đài Bắc cho rằng điều đó rất có thể xảy ra.

Xe tăng Đài Loan mô phỏng một tình huống thực tế: Đặc biệt, Mỹ đã trang bị cho quân đội Đài Loan công nghệ tối tân. (Nguồn: IMAGO/Daniel Ceng/imago)

Các nhà quan sát chủ yếu tập trung vào các bãi biển của hòn đảo, vào những dải bờ biển nơi tàu đổ bộ Trung Quốc có thể xuất hiện trong tương lai. Nhưng có lẽ sự hiểu lầm nằm ở đây.

Đài Loan không còn đơn thuần là chuẩn bị cho một cuộc xâm lược. Hòn đảo đang điều chỉnh hệ thống phòng thủ của mình để đối mặt với một đối thủ hiện sở hữu năng lực vượt trội hơn nhiều so với chỉ vài năm trước. Mối đe dọa mới không phải là sức mạnh quân sự ngày càng tăng của Trung Quốc, mà là việc Tập Cận Bình hiện có thể lựa chọn nhiều con đường khác nhau để gây áp lực lên Đài Loan. Điều này làm thay đổi đáng kể cục diện chiến lược ở Đông Á.

Trung Quốc có nhiều lựa chọn. Trong một thời gian dài, tình hình quân sự dường như khá rõ ràng. Nếu Bắc Kinh muốn kiểm soát Đài Loan, một lựa chọn vẫn là tối quan trọng: một cuộc đổ bộ. Hàng trăm nghìn binh sĩ sẽ phải vượt qua eo biển Đài Loan, đổ bộ lên bờ biển của hòn đảo và chiến đấu mở đường đến Đài Bắc. Chỉ riêng lý do này thôi, một cuộc tấn công như vậy đã được coi là một trong những chiến dịch quân sự khó khăn nhất có thể tưởng tượng được.

Ngày nay, tình hình phức tạp hơn. Không phải vì khả năng xâm lược giảm đi, mà vì Tập Cận Bình có thể không còn cần đến một cuộc xâm lược nữa.

Quân Giải phóng Nhân dân Trung Quốc đang phát triển nhanh hơn và tối tân hơn bất kỳ lực lượng quân sự nào khác trong khu vực. Các tàu chiến mới đang được hạ thủy, lực lượng hỏa tiễn đang được mở rộng, và máy bay không người lái cùng năng lực mạng đang được phát triển liên tục. Đồng thời, Trung Quốc đang gia tăng áp lực quân sự lên Đài Loan gần như mỗi ngày. Máy bay chiến đấu thường xuyên xâm nhập vùng nhận dạng phòng không của Đài Loan, và tàu chiến bao vây hòn đảo.

Tập ​​Cận Bình hiện có trong tay toàn bộ các lựa chọn quân sự. Giữa áp lực hàng ngày và một cuộc xâm lược công khai là nhiều giai đoạn leo thang: cô lập hòn đảo, bằng cách chặn tàu dưới cái cớ kiểm tra hải quan; phong tỏa hải quân; tấn công hỏa tiễn có chủ đích vào các cơ sở cảng; hoặc kết hợp áp lực quân sự, tấn công mạng và cô lập kinh tế.

Đài Loan đang thay đổi chiến lược của mình.

Đây mới là thách thức thực sự. Bởi vì mỗi biện pháp này ban đầu đều nằm dưới ngưỡng chiến tranh công khai. Chiến tranh sẽ bắt đầu khi nào nếu không có binh lính Trung Quốc đổ bộ? Chính câu hỏi này đang làm gia tăng sự bất ổn trên hòn đảo. Đó chính xác là lý do tại sao Đài Loan hiện đang thay đổi chiến lược quốc phòng của mình. Nước cộng hòa đảo quốc này phải chuẩn bị cho nhiều hình thức xung đột khác nhau.

Các rào chắn xe tăng trên các bãi biển của Đài Loan nhằm mục đích làm chậm lại một cuộc xâm lược tiềm tàng của Trung Quốc. (Nguồn: leungchopan qua imago-images.de)

Đài Loan đã tìm ra một câu trả lời cho sự phát triển này, vừa đơn giản lại vừa khó chịu.

Đảo quốc này đã ngừng cố gắng cạnh tranh với Trung Quốc. Về mặt quân sự, cuộc chạy đua vũ trang này sẽ không thể thắng được. Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa có nhiều binh lính hơn, nhiều chiến đấu cơ hơn, nhiều tàu chiến hơn. Và trên hết, một ngành công nghiệp vũ khí sản xuất vũ khí với tốc độ mà Đài Loan không thể sánh kịp. Bất kỳ nỗ lực nào nhằm khắc phục sự mất cân bằng này cuối cùng sẽ đạt được chính xác những gì Bắc Kinh muốn: kìm hãm lực lượng của Đài Loan và cuối cùng vẫn thất bại.

Do đó, chính phủ ở Đài Bắc hiện đang theo đuổi một cách tiếp cận khác. Đài Loan không muốn vượt qua Trung Quốc về mặt quân sự, mà là tước đoạt mọi hy vọng về một chiến thắng nhanh chóng của Tập Cận Bình.

Đây là cốt lõi của cái gọi là "Chiến lược Nhím". Tên gọi này không phải là ngẫu nhiên. Một con hổ có thể giết một con nhím. Nhưng nó không biết trước mình sẽ bị thương nặng đến mức nào. Chính sự không chắc chắn này được dự định sẽ đi kèm với tất cả các kế hoạch quân sự trong tương lai của Bắc Kinh.

Học hỏi từ Ukraine

Chỉ vài năm trước, Đài Loan tập trung vào các hệ thống vũ khí cỡ lớn: máy bay chiến đấu, tàu khu trục, xe tăng hạng nặng. Ngày nay, hòn đảo này đang đầu tư mạnh vào hệ thống phòng không di động, hỏa tiễn chống hạm và máy bay không người lái. Lực lượng dự bị được huy động thường xuyên hơn, cấu trúc chỉ huy được phân cấp, và các kho đạn dược được phân bổ rộng rãi. Một đội quân được thiết kế để đánh bại kẻ thù trực diện đang trở thành một đội quân có khả năng gây thiệt hại cho chúng ở bất cứ đâu.

Các học viên tại một trường quân sự ở Cao Hùng (ảnh tư liệu): Đài Loan đang chuẩn bị cho cuộc xâm lược của Trung Quốc bằng một cuộc tập trận quân sự. (Nguồn: Cheng Chia Huang/getty-images)

Điều này có vẻ không mấy ấn tượng. Tuy nhiên, về mặt chiến lược, nó rất hợp lý. Bởi vì đây chính là điểm khởi đầu cho bài học quan trọng nhất của Đài Loan từ cuộc chiến tranh của Nga chống lại Ukraine. Nhiều người ngay lập tức nghĩ đến máy bay không người lái, hỏa tiễn Himar và hỏa tiễn chống tăng. Nhưng bài học thực sự là: thời gian là một vũ khí.

Kế hoạch chiến tranh ban đầu của Nga không thất bại chủ yếu vì các hệ thống vũ khí của Tây phương. Moscow thất bại vì chiến thắng nhanh chóng theo kế hoạch đã không bao giờ thành hiện thực. Mỗi ngày trôi qua trong chiến tranh đều cung cấp cho Ukraine vũ khí mới, đạn dược mới và sự ủng hộ chính trị mới. Vài tuần biến thành vài tháng. Vài tháng biến thành vài năm. Chiến thắng nhanh chóng mà Điện Kremlin hy vọng đang ngày càng trở nên xa vời.

Đài Loan hiện đang cố gắng áp dụng logic tương tự vào tình hình của chính mình , mặc dù điều kiện ban đầu khó khăn hơn đáng kể.

Các cuộc tấn công của Trung Quốc vào cơ sở hạ tầng được dự đoán trước.

Không giống như Ukraine, Đài Loan không có biên giới đất liền mở với các đồng minh. Nếu Trung Quốc kiểm soát các tuyến đường biển hoặc đóng cửa các cảng chính, việc tiếp tế chỉ có thể đến được đảo với rủi ro rất lớn. Do đó, Đài Loan không thể dựa vào viện trợ đến bất cứ lúc nào trong trường hợp khẩn cấp. Hòn đảo phải có khả năng tự duy trì trong một thời gian dài.

Đó là lý do tại sao, trong các cuộc tập trận quân sự, lực lượng vũ trang Đài Loan không chỉ còn là diễn tập các trận chiến trên bãi biển. Họ đang huấn luyện cho trường hợp mạng lưới liên lạc bị gián đoạn. Các cơ quan chính phủ đang diễn tập các quy trình giải quyết khủng hoảng. Lực lượng bảo vệ bờ biển đang diễn tập việc đưa tàu tiếp tế vào các cảng của Đài Loan bất chấp sự phong tỏa.

Do đó, Đài Loan không chỉ chuẩn bị cho một cuộc tấn công quân sự, mà còn cho một tình trạng khẩn cấp kéo dài.

Mỹ sẽ phản ứng như thế nào?

Vì vậy, Đài Loan không còn xây dựng một pháo đài trên đảo nữa; họ muốn gieo rắc sự nghi ngờ ở Bắc Kinh. Nhưng ngay cả chiến lược phòng thủ khôn ngoan nhất cuối cùng cũng có giới hạn của nó. Nó kết thúc ở điểm mà Đài Loan phụ thuộc vào các đồng minh của mình.

Trong nhiều thập niên, Washington đã dựa vào cái gọi là sự mơ hồ chiến lược. Hoa Kỳ không hứa hẹn viện trợ quân sự tự động cho Đài Loan. Đồng thời, họ cũng cố tình không loại trừ khả năng đó. Thông điệp gửi đến Bắc Kinh là: Bất cứ ai tấn công Đài Loan đều không bao giờ biết chắc chắn liệu cuối cùng họ có phải chiến đấu với Hoa Kỳ hay không.

Trong một thời gian dài, trò chơi bất định này đã hiệu quả. Ngày nay, nó ngày càng chịu áp lực. Không phải vì Washington đã bỏ rơi Đài Loan, mà vì Trung Quốc đang cố gắng tạo ra chính những tình huống mà chiến lược của Mỹ không có câu trả lời rõ ràng. Một cuộc xâm lược sẽ là một trường hợp rõ ràng. Một cuộc phong tỏa thì ít rõ ràng hơn. Một cuộc cô lập hòn đảo, trong đó chính quyền Trung Quốc chặn tàu thuyền dưới chiêu bài kiểm tra hải quan hoặc an ninh, thậm chí còn ít rõ ràng hơn nữa.

Trung Quốc đang sử dụng vũ khí nguy hiểm nhất của mình.

Và Washington sẽ phản ứng như thế nào nếu Trung Quốc không tấn công trực tiếp hòn đảo, mà là các cảng của nó? Nếu hỏa tiễn phá hủy các nhà ga Container mà không trực tiếp nhắm mục tiêu vào các tàu buôn nước ngoài? Hoặc nếu các cuộc tấn công mạng làm tê liệt nguồn cung cấp điện trong khi các tàu chiến Trung Quốc chỉ đơn thuần thể hiện sự hiện diện của chúng? Càng nhiều lựa chọn mà Tập Cận Bình có, thì các quyết định càng trở nên khó khăn hơn đối với các đối thủ của ông.

Do đó, thách thức thực sự đối với Hoa Kỳ không còn đơn giản chỉ là giành chiến thắng trong một cuộc chiến. Vấn đề là ngăn chặn Trung Quốc tin rằng họ có thể thắng trong một cuộc xung đột dưới ngưỡng đó. Đài Loan cần các đồng minh của mình, bao gồm cả Mỹ. Nhưng cuối cùng, mục tiêu chính của nước cộng hòa đảo quốc này và các đồng minh là ngăn chặn chiến tranh xảy ra ngay từ đầu.

Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 7-8-2026