PHẠM THIÊN THƯ MỘT NHÀ THƠ TỪNG ĐOẠT GIẢI VĂN HỌC CỦA MIỀN NAM NĂM 1973 - ĐÃ QUA ĐỜI NGÀY HÔM NAY 7-5-2026
Thi sĩ Phạm Thiên Thư đã qua đời chiều nay 7-5-2026 ở Sài Gòn, lúc 16:15 hưởng thọ 87 tuổi. Linh cữu của ông sẽ được quàn tại nhà tang lễ chùa Vĩnh Nghiêm (phường Xuân Hòa), lễ viếng bắt đầu từ ngày 8-5 (nhằm 22-3 âm lịch).
Phạm Thiên Thư tên thật là Phạm Kim Long, sinh ngày 1 tháng 1 năm 1940 tại Lạc Viên, Hải Phòng trong một gia đình Đông y. Quê cha ở xã Đình Phùng, Kiến Xương, Thái Bình. Quê mẹ ở xã Trung Mẫu, Từ Sơn, Bắc Ninh. Từ năm 1943 đến 1951, ông sống ở trang trại Đá Trắng, Chi Ngãi, Hải Dương. Từ năm 1954 cho đến nay, ông cư ngụ ở Sài Gòn (nay là Thành phố Hồ Chí Minh).
Ông từng đi tu trong 10 năm từ 1964 đến 1973 và rồi hoàn tục, nên có kiến thức khá thâm thúy về đạo Phật. Trong thời gian tu hành ông đã làm thơ. Ông được coi là “người thi hóa kinh Phật” (dịch kinh Phật ra thơ) và là tác giả của nhiều bài thơ phảng phất triết lý mà ông đã tin theo. Nhiều thơ của ông được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, và trở nên phổ biến trong công chúng, có thể kể đến Ngày xưa Hoàng Thị, các bài Đạo ca…
Năm 1973 ông đoạt giải nhất văn chương toàn quốc thời Việt Nam Cộng Hòa với tác phẩm Hậu truyện Kiều – Đoạn trường vô thanh. Từ năm 1973 đên 2000 ông nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn Dưỡng sinh Điển công Phathata (viết tắt chữ Pháp – Thân – Tâm)
Ông là tác giả của khá nhiều bài thơ tình nổi tiếng. Trong số đó, nhiều bài thơ của ông được phổ nhạc và biết đến rộng rãi trong công chúng: Ngày xưa Hoàng thị, Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là Đóa hoa sầu, Em lễ chùa này
Ông từng đi tu trong 10 năm từ 1964 đến 1973 và rồi hoàn tục, nên có kiến thức khá thâm thúy về đạo Phật. Trong thời gian tu hành ông đã làm thơ. Ông được coi là “người thi hóa kinh Phật” (dịch kinh Phật ra thơ) và là tác giả của nhiều bài thơ phảng phất triết lý mà ông đã tin theo. Nhiều thơ của ông được nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc, và trở nên phổ biến trong xã hội miền nam trước năm 1975, những tác phẩm có thể được nhắc nhiều đến, là Ngày xưa Hoàng Thị, các bài Đạo ca…
Năm 1973 ông đoạt giải nhất văn chương toàn quốc thời Việt Nam Cộng Hòa với tác phẩm Hậu truyện Kiều – Đoạn trường vô thanh. Từ năm 1973 đên 2000 ông nghiên cứu, sáng lập và truyền bá môn Dưỡng sinh Điển công Phathata (viết tắt chữ Pháp – Thân – Tâm)
Ông là tác giả của khá nhiều bài thơ tình nổi tiếng. Trong số đó, nhiều bài thơ của ông được phổ nhạc và biết đến rộng rãi trong công chúng: Ngày xưa Hoàng thị, Đưa em tìm động hoa vàng, Gọi em là Đóa hoa sầu, Em lễ chùa này
Những năm cuối đời, nhà thơ Phạm Thiên Thư sống bình an tại tư gia, thường xuyên gặp gỡ bạn yêu văn thơ ở quán cà phê nhỏ của mình tại phường Hòa Hưng, Sài Gòn.
Các tác phẩm đã in
Thơ Phạm Thiên Thư (1968)
Kinh Ngọc (thi hoá Kinh Kim Cương)
Động Hoa Vàng (thơ, 1971)
Đạo ca (nhạc Phạm Duy)
Hậu Kiều – Đoạn Trường Vô Thanh (1972)
Kinh thơ (thi hoá Kinh Pháp Cú)
Quyên Từ Độ Bỏ Thôn Đoài (thơ)...
Kinh Hiếu (thi hóa kinh)
Kinh Hiền (thi hoá Kinh Hiền Ngu, gồm 12.000 câu lục bát)
Ngày xưa người tình (thơ)
Trại Hoa Đỉnh Đồi (thơ, 1975)
Bài thơ "Ngày xưa hoàng thị" của ông sáng tác, được Phạm Duy phổ thành nhạc vào đầu năm 1970, với ca từ trong sáng và tinh khôi, di nhẹ vào lòng người, đã được khán giả yêu nhạc đón nhận nồng nhiệt. Nhất là các cô chú học sinh rất thích bản nhạc này, thời đó ai cũng yêu và thuộc lời bài hát này, đặc biệt là giới học sinh trung học, vì hình như là ai cũng có một nàng Hoàng Thị của riêng mình:
Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về, đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở, tóc dài tà áo vờn bay…
Em đi dịu dàng, bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về, gót giầy lặng lẽ đường quê…
Nhắc tới nhà thơ Phạm Thiên Thư, tôi lại chợt nhớ đến bản nhạc khác cũng rất được giới yêu nhạc yêu thích, đó là "Ngày xưa Hoàng Thị"...là bản nhạc mảieeng bản thân tôi từng yêu thích lúc ....