Thứ Sáu, 19 tháng 11, 2021

 CHÍNH TRỊ VÀ TÔN GIÁO

Đũa là một cặp, không thể dùng chỉ có một chiếc để ăn, một thứ phương tiện quan yếu trong một buổi ăn hàng ngày của Việt tộc. Chung quanh VN nhiều dân tộc khác, người Hoa, người Nhật, người Hàn Quốc... cũng dùng đũa. Nhưng đi vào nếp sống văn hóa chính trị của dân Việt Nam thì đũa có lẽ là một cái gì đó không thể thiếu, một hình ảnh luôn song hành và gắn bó nhau.
Đôi đũa kia trông có vẻ nhu mì
Nhưng quấn quýt bên nhau, sao mà chặt thế
Dao, rĩa, môi, thìa cũng đành vị nể
Thoăn thoắt, nhịp nhàng, không thể rời mâm.
hay:
Hai chiếc đũa bên nhau có vẻ âm thầm
Sẽ ngừng gắp khi mất đi một chiếc
Chỉ còn một là mất đi bữa tiệc
"Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia".
Đúng vậy! Tôn Giáo và chính trị lúc nào cũng đồng bộ trong việc thăng hoa con người, giống như sự cần thiết của đôi đũa trong bửa ăn của người Việt, cần thiết trong nhu cầu dinh dưỡng hàng ngày. Cũng nên nhấn mạnh thăng hoa nơi bài viết này là "Tôn Giáo và Chính Trị" song hành với nhau để thăng hoa con người, không để thăng hoa các nhóm lợi ích hay bất kỳ cho đảng phái nào...
Một đôi đũa bị lệch, không so ngay ngắn trước khi ăn thì con người sẽ không nhận được lượng thức ăn cần thiết và đầy đũ cho cơ thể để duy trì sự sống. Đó là cách thể hiện sự gắn bó song đôi của đũa.
Tôn Giáo và chính trị cũng giống như đôi đũa, lúc nào cũng phải song hành với nhau như hình với bóng. Trong góc cạnh phục vụ con người, thì tôn giáo và chính trị luôn phải cận kề với nhau, để duy trì việc sinh tồn Việt tộc chúng ta. Chính trị để cải tạo xã hội thì tôn giáo là phương tiện dùng để thay đổi bản chất con người chính trị ( chính trị gia). Đó là mối quan hệ gắn bó và cần thiết trong việc tạo môi trường phát triển xã hội thật tốt trong tinh thần lấy nhân bản và dân tộc làm cứu cánh.

Trong sử Việt cũng cho thấy giai đoạn dựng nước huy hoàng và hùng mạnh nhất của Đại Việt vào thời triều đại nhà Lý (1009 – 1225), thần quyền song bước với thế quyền, để Việt tộc có một thời gian dài hơn 200 năm thịnh trị hạnh phúc nhất. Các vị vua của nhà Lý thấm nhuần đạo Phật nên đất nước Đại Việt xuất hiện nhiều bậc minh quân. Dân tình an lạc và sống thật hạnh phúc trong môi truờng hài hòa của Thế Quyền và Thần quyền.
MỐI QUAN HỆ CỦA CHÍNH TRỊ VỚI TÔN GIÁO
Chính trị là tất cả những hoạt động, những vấn đề gắn liền với quan hệ dân tộc, quốc gia và các nhóm xã hội. Chính trị phục vụ quốc gia, dân tộc; nói tóm lại là phục vụ con người, còn tôn giáo cũng lấy con người làm cứu cánh để phục vụ. Tôn giáo không phải là bệ phóng cho XHCN làm cứu cánh cho một chế độ chính trị phi nhân do người cộng sản lãnh đạo. Cã hai đều có chung một mục tiêu phục vụ con người, vậy nếu nói chính trị là xấu, không nên tham gia thì vô hình chung chúng ta phũ nhận vai trò phát triển cũa tôn giáo. Tôn giáo phải song hành với chính trị để quốc gia có được một chế độ chính trị thật tự do dân chủ, do dân chọn lựa và trao phó trách nhiệm phục vụ dân tộc. Nhưng không có nghĩa là các cơ sở tôn giáo quốc doanh, do đảng và nhà nước cộng sản lập ra để làm màu cho tính dân chủ XHCN của đảng cs, đồng thời cũng không là cái áo khoát cho đảng độc tài về sự tự do tôn giáo giả tạo của chế độ độc tài hiện nay. Trong chế độ độc tài độc đảng tại VN hiện nay, phần lớn các nhà tu hành trong các cơ sở do nhà nước thành lập và công nhận đều là những tay sai đắc lực cho đảng và nhà nước cộng sản, những vị tu hành này chỉ lạm dụng những học thuyết của tôn giáo để phục vụ cho nhu cầu bảo vệ đảng và thành trì xhcn, che chở và phát triển cái ác.

Bản chất của chính trị không có gì xấu, chỉ có người làm chính trị lừa bịp, xão trá để tranh giành quyền lực vì lòng tham cá nhân mới xấu mà thôi. Đừng nhìn những gì mà các nhà lãnh đạo của csVN đã làm trong mấy thập niên qua trên 3 miền đất nước, để rồi sai lạc trong cái nhìn về chính trị, rồi bêu xấu bản chất trung thực của chính trị.

Càng không nên nhìn những hành động thượng đội hạ đạp lừa thầy phản bạn.... của tên quốc tặc hồ chí minh và những tên lãnh đạo đảng và nhà nước hiện hành, hay những việc làm của các người khoác nhà tu trong các cơ sở tôn giáo quốc doanh (do đảng cộng sản thành lập), mà xa lánh chính trị, thì đất nước nầy sẽ băng hoại và không sớm thì muộn sẽ làm nô lệ cho ngoại bang, trước mắt là Tàu cộng
Trong cuốn Chính trị do mình viết, triết gia Hy Lạp cổ đại Aristotle (384–322 TCN) quả quyết rằng về bản chất, con người là một động vật chính trị. Ông ta cho rằng luân thường và chính trị có liên kết chặt chẽ với nhau, và một đời sống thật sự đạo đức nên cần phải có những người tích cực tham gia vào chính trị.


Tham gia chính trị không phải là hùa với đảng cầm quyền, để đàn áp trấn lột và bóp chết tiếng nói của người dân thấp cổ bé miệng, như các ông sư miệng niệm nam mô nhưng trong tâm chứa một bồ dao găm như :Thích Nhật Từ, Thích Chân Quang, Thích Thanh Quyết...hay các linh mục công giáo Hùynh Công Minh, Trương Bá Cần, Phan Khắc Từ, Vương Đình Bích...Đám ma quĩ này là một thứ tội đồ của dân tộc, đang tiếp tay với cái ác để bảo vệ cho sự tồn tại của đảng cs bán nước buôn dân.
Cũng trong tác phẩm Chính trị do Aristotle viết, đã khẳng định, con người theo bản năng tự nhiên đã có mang tính chính trị.
Thánh Mahatma Gandhi nói:

Ai nói rằng tôn giáo không liên quan gì với chính trị, người đó chẳng biết gì về tôn giáo.(Those who say religion has nothing to do with politics do not know what religion is)
Thánh Gandhi cũng nói: Tôi là môn đồ Ấn giáo, cũng là một tín đồ Thiên chúa giáo, Hồi giáo, một Phật tử và là một môn đồ Do Thái giáo. Ông là một biểu hiện cho sự đồng quy tôn giáo trong tinh thần hài hoà và bao dung. Với cái nhìn về tôn giáo như vậy Gandhi đoàn kết được sức mạnh toàn dân trong việc dành độc lập cho tổ quốc ông..

Tam Giáo Đồng Quy của Cao Đài nước ta cũng gần giống như tư tưởng của Gandhi. Thánh Gandhi đã tham gia rất tích cực vào việc chính trị của Ấn Độ và cùng với dân tộc Ấn giành độc lập cho nước nầy trong thời kỳ thuộc địa của thế kỷ trước. Tư tưởng của Gandhi ngày nay được coi là những ánh đuốc được thắp sáng của tất cả công cuộc đấu tranh dành độc lập, nhân quyền, tự do hạnh phúc cho các nước bị trị.
Bên cạnh Gandhi, chúng ta còn thấy được một hình ảnh khác đó là vị lảnh đạo tinh thần của Phật Giáo Dalai Lama, là vị chủ chăn của Phật giáo Tây Tạng, cuộc đời của vị thánh sống nầy đã làm cho các nhà chính trị hàng đầu của thế giới tại Âu Châu rất nể trọng, tôn kính và luôn giúp đở ông. Đức Dalai Lama luôn gắn bó với tất cả sinh hoạt về chính trị cho dân tộc Tây Tạng. Ông chưa bao giờ tách ròi chính trị ra khỏi Phật giáo Tây Tạng để mưu cầu việc tống cổ bọn nghịch thiên Tàu cộng ra khỏi đất nước của ông.
Đối tượng của tôn giáo là con người mà đối tượng của chính trị cũng là con người, và dù con người tinh thần hay con người vật chất cũng là con người, cũng là những khía cạnh liên hệ nhau của con người. Như thế làm sao tôn giáo và chính trị không có những tương quan cho được??

VAI TRÒ TÔN GIÁO TRONG CUỘC CÁCH MẠNG HIỆN NAY
Hôm nay đây một cuộc cách mạng đòi quyền sống của Dân Tộc bằng tinh thàn tự quyết, để xây dựng một xã hội dân chủ tự do, nhân bản, hài hòa trong đó phải có sự tôn trọng sự hiện hữu của mọi tôn giáo. Do đó vai trò của tôn giáo trong việc cải tạo bộ mặt của xã hội cho đúng với nhu cầu của người dân rất quan trọng, nó sẽ góp phần thúc đẩy tiến trình tăng tốc của bánh xe lịch sử. Tôn giáo bám rễ trong lòng dân tộc để sống, thế nên khi dân tộc có nhu cầu thay đổi bộ mặt xã hội cho đúng với xu hướng chính trị thời đại, thì tôn giáo không được phép đứng bên lề vì tôn giáo là một bộ phận gắn liền trong dòng sinh mệnh của dân tộc.
Mỗi Tôn Giáo là một tổ chức, mỗi Tôn Giáo định hướng sự dấn thân vào công cuộc đấu tranh của toàn khối dân tộc phải biết dựa trên triết lý của tôn giáo mình, cách hành xử thể hiện phương thức đấu tranh tuy có khác nhau nhưng mẩu số chung vẫn là đòi quyền Tự Do Tôn Giáo, đòi quyền được đóng góp công sức xây dựng một xã hội Việt Nam dân chủ tự do, quyền được sống hài hòa với các thành phần hiện hữu trong xã hội…chống lại mọi hình thức của đảng cộng sản, biến Tôn Giáo thành một công cụ , tay sai của đảng CSVN.
Trong cách nhìn của Marx thì “Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân”, do đó nhà nước VNDCCH và CHXHCNVN là nơi tập trung những đệ tử chân truyền của Marx, nên những người này không thể nào cho tôn giáo là một sinh hoạt riêng biệt. Bản chất chuyên chính của nhà nước csVN là luôn coi Tôn Giáo như là một công cụ phục vụ chính quyền và đảng csVN chứ không phải là công cụ phục vụ Việt tộc.
Nếu tách được vai trò của tôn giáo truyền thống thì nhà nước cộng sản mới chính thức được coi là một nhà nước chuyên chính, vừa độc tài trong chính trị và độc tài làm chủ đất nước của người Việt. Với một quan niệm hẹp hòi, tiếm dụng và thiển cận như vậy nên trong suốt thời gian đảng cs nắm chính quyền 1945 cho đến ngày hôm nay , người cộng sản đã thâu tóm hết các quyền căn bản của tôn giáo và người dân, để họ dể dàng tự tung, tự tác trong việc bán nước dâng đất, biển, đảo cho quân thù.


Trong công cuộc đấu tranh cho tương lai của Việt Tộc hiện nay, cần đến sức mạnh của cộng đồng Tôn Giáo, các tín đồ dưới sự dẩn dắt của các nhà lãnh đạo sáng suốt, phải biết kêu gọi tín đồ của mình nhập cuộc để bù đắp những khiếm khuyết của thành phần vô cãm khác trong quốc dân. Hãy biết đến sức mạnh tổng hợp của cộng đồng Tôn Giáo, từ đó mới huy động được sức mạnh tổng hợp của thế lực Thần quyền, trong việc tiến hành một cuộc cách mạng dân tộc.
Tôn giáo ĐỒNG QUI chính là lực đẩy cần thiết trong việc khởi động bánh xe lịch sử lăn bánh trên con đường vận hành của nó. Lịch sử nhất định phải sang trang để tiếp tục đào thải chất cặn bả còn sót lại của thế giới, đó là CNXH và tư tưỏng ung thốí "hcm" ra khỏi tư duy của con người VN hiện nay để đem lại bình minh tươi sáng cho Việt tộc. Hội đồng Liên Tôn và Hội Đồng Liên Kết Quốc Nội Hải Ngoại VN ra đời là bước đầu thăng hoa trong tiến trình cách mạng dân tộc dân chủ.
Sự ra đi của của đảng csVN và đám lãnh đạo Pắc Bó là điều tất yếu, từ đó mới có thể chấm dứt được mọi hệ lụy còn tồn đọng trong nhiều năm qua. Đảng csVN, từ lâu đã dẩn dắt người dân VN lội ngược dòng nước, đã đến lúc Việt tộc phải dứt khoát trở mình và tìm lại đúng vị trí và hoàn cảnh địa lý chính trị của mình, để ngẫng cao đầu trong cộng đồng thế giới.

Bình luận chính trị từ Hậu Duệ VNCH Võ Thị Linh 19-11-2021

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét