ĐIỀU GÌ SẼ XẢY RA NẾU ÔNG TRUMP THỰC SỰ CHIẾM GIỮ HÒN ĐẢO DẦU KHÍ Ở VỊNH BA TƯ ?
Theo Euronews (Deutsch): Trong một trong số nhiều bài đăng của mình, ông Trump đã vạch ra các kế hoạch mới nhằm chiếm giữ một hòn đảo nằm trong Vịnh Ba Tư. "Trong tương lai gần, chúng ta sẽ chiếm đảo Kharg cùng các cơ sở hạ tầng dầu khí khác và đưa thị trường dầu khí của Iran vào tầm kiểm soát hoàn toàn, giống như cách chúng ta đã làm với Venezuela..." ông Trump viết trên mạng xã hội Truth Social vào thứ Năm 11-6.
Vài giờ sau, tuyên bố này dần chìm vào quên lãng; giữa lối truyền thông đầy hỗn loạn của vị tổng thống, thật khó để đánh giá mức độ xác thực của thông tin trên. Có khả năng lời đe dọa này chủ yếu nhằm gây sức ép buộc Teheran phải nhượng bộ.
Nếu đảo Kharg thực sự bị vô hiệu hóa, hoạt động xuất cảng dầu của Iran sẽ không hoàn toàn đình trệ nhưng sẽ sụt giảm nghiêm trọng. Hòn đảo này là nơi đặt các kho chứa dầu thô quy mô lớn, các trạm đầu cuối của đường ống xuất cảng, bến bốc xếp dầu cho tàu lớn ở vùng nước sâu, cũng như các cơ sở quân sự và vị trí phòng không.
Ông Trump dừng các cuộc tấn công mới vào Iran: Liệu sẽ có thỏa thuận hòa bình?
Việc chiếm giữ và kiểm soát lâu dài hòn đảo rộng 20 km vuông này sẽ giống như cắt đứt "động mạch chủ" của nền kinh tế Iran, mặc dù bản thân hòn đảo này không lớn hơn các đảo Norderney hay Borkum là bao. Tuy nhiên, một phần đáng kể trong sản lượng xuất cảng hàng ngày (vốn ở mức gần 2 triệu thùng) của Iran sẽ bị mất đi tại đây. Đây là nguồn thu quan trọng nhất của chính quyền Teheran; việc mất đi nguồn thu này sẽ giáng một đòn mạnh vào họ, và quá trình chuyển hướng xuất cảng sẽ hướng sang các cảng khác có thể mất hàng tháng hoặc thậm chí hàng năm trời.
Điều này sẽ mang lại cho Mỹ quyền kiểm soát trực tiếp đối với một trong những vị trí chiến lược nhất tại Vịnh Ba Tư; đối với Iran, viễn cảnh này không chỉ đồng nghĩa với việc mất đi uy tín nghiêm trọng mà còn buộc họ phải huy động một lực lượng lớn quân đội và Vệ binh Cách mạng vào nỗ lực tái chiếm hòn đảo.
Khả năng thực hiện chiến dịch quân sự: Việc phòng thủ hòn đảo sẽ khó khăn hơn so với việc chiếm giữ nó.
Hòn đảo này nằm cách bờ biển Iran chỉ 25 km. Đối với Hải quân và Thủy quân Lục chiến Mỹ, một chiến dịch như vậy hoàn toàn khả thi cả về mặt nguyên tắc lẫn kỹ thuật. Nếu xảy ra việc này, sẽ bao gồm các bước: vô hiệu hóa hệ thống phòng không trên đảo, xâm nhập bằng lực lượng đặc nhiệm, đổ bộ Thủy quân Lục chiến, và sau đó thiết lập sự hỗ trợ từ trên không cũng như lá chắn bảo vệ trên biển. Tuy nhiên, việc giữ vững hòn đảo này sẽ rất khó khăn do Kharg nằm sát bờ biển, tạo điều kiện cho Iran thực hiện các cuộc tấn công liên tục bằng hỏa tiễn đạn đạo, máy bay không người lái (UAV), hỏa tiễn hành trình, tàu tấn công nhanh, người nhái chiến đấu và lực lượng đặc nhiệm.
Mỹ sẽ phải vận hành một căn cứ tiền phương trong môi trường thù địch trên một hòn đảo nhỏ bé, đây không phải là một đợt điều động quân thông thường, mà là tình trạng bị bao vây thường trực.
Đồng thời, với kịch bản này cũng có thể trở thành một cái bẫy đối với chính Iran.
Nếu Iran cố gắng đánh bật lực lượng Mỹ bằng các đợt tấn công quy mô lớn xử dụng hỏa tiễn hoặc UAV, họ sẽ đồng thời phá hủy chính các bể chứa dầu, cơ sở bốc xếp, đường ống dẫn dầu và cơ sở hạ tầng cảng biển của mình. Giá trị của Kharg nằm chính ở chỗ nó hiện là một trung tâm xuất cảng đang hoạt động hiệu quả; một nỗ lực quyết liệt nhằm tái chiếm hòn đảo có thể biến nơi đây thành một bãi phế liệu kỹ nghệ khổng lồ. Điều này sẽ tạo ra một tình thế tiến thoái lưỡng nan về mặt chiến lược.
Do đó, thay vì biến một trong những tài sản kinh tế quan trọng nhất của đất nước thành chiến trường, Teheran có nhiều khả năng sẽ nhắm mục tiêu vào các tuyến tiếp tế, tàu chiến, tàu chở dầu và các căn cứ của Mỹ trong khu vực thông qua các biện pháp tấn công bất đối xứng.
Tuy nhiên, cũng có một lập luận phản bác đáng kể. Nếu giới lãnh đạo Iran cho rằng hòn đảo này sẽ bị mất trong dài hạn, hoặc sự hiện diện của Mỹ đe dọa sự tồn vong của chế độ, họ có thể áp dụng "chiến lược ngăn chặn khai thác", dựa trên tư duy: "Nếu chúng tôi không thể xử dụng nó, thì cũng không ai khác được phép xử dụng." Những tình huống tương tự từng xảy ra trong Chiến tranh Iran-Iraq. Trong một kịch bản cực đoan, Teheran có thể chủ động hy sinh một phần đảo Kharg nếu chính phủ tin rằng hành động đó sẽ gây ra tổn thất nặng nề vượt mức tương xứng cho lực lượng Mỹ hoặc tạo áp lực chính trị lên Washington.
Tóm lại, tầm quan trọng đặc biệt của hòn đảo này nằm ở chỗ: đối với Iran, nó không chỉ là một tài sản quân sự mà còn là một công cụ kinh tế thiết yếu. Điều này có thể ngăn chặn hiệu quả các nỗ lực trực tiếp và quy mô lớn nhằm tái chiếm hòn đảo, đồng thời chuyển trọng tâm xung đột sang toàn bộ khu vực Vịnh Ba Tư cũng như các cuộc tấn công nhắm vào sự hiện diện của Mỹ tại đây.
Vũ Thái An, người lính VNCH, ngày 14-6-2026
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét